[Short story collection] CheolSoo – 01

Standard

Writer: Jungmin

Beta: y như cũ =)))

Pairing: Seungcheol – Jisoo

Summary: Seungcheol và Jisoo, ai cũng có một nỗi hối hận của riêng mình.

 

============

 

REGRET

 

Người ta hay nói rằng hãy làm bất cứ điều gì bạn muốn khi bạn còn trẻ, bởi vì do dự sẽ khiến bạn hối hận về sau, đặc biệt là trong tình yêu.

 

Jisoo cũng thế, cậu đã dành cả khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ chỉ để yêu một người. Từ khi cậu còn là một cậu học sinh trung học lần đầu tiếp xúc với thứ cảm giác lạ lùng này cho đến nay đã 10 năm, và cậu nghĩ tình yêu này vẫn sẽ tiếp tục.

 

Thế nhưng Jisoo lại không mấy thích thú với thứ tình cảm này.

 

Bởi vì người cậu yêu sẽ không bao giờ có thể thuộc về cậu.

 

Không biết đã bao nhiêu lần Jisoo tự trách bản thân mình ngu ngốc, việc gì phải yêu đơn phương một người đến tận 10 năm cơ chứ.

 

Cậu tự hỏi tại sao mình lại nhận lời làm bạn thân của người kia, tại sao lại hứa với người kia rằng lên đại học vẫn sẽ học chung, tại sao lại đồng ý đi tìm việc ở cùng một chỗ với người kia, và tại sao lại tự buông bỏ mọi ước mơ của mình chỉ để có thể ở bên cạnh người kia.

 

Jisoo tức giận bản thân mình vì đã để người kia chi phối toàn bộ cuộc sống của cậu, trong khi người ta chỉ xem cậu là một người bạn thân có cùng ước mơ, không hơn không kém.

 

Nhưng điều khiến cậu thất vọng nhất ở bản thân, đó là ngày xưa đã không dám bày tỏ tình cảm của mình. Cậu lo rằng có thể mình sẽ thất bại, cậu sợ sẽ đánh mất luôn cả tình bạn, để rồi một ngày nọ, cậu được báo tin rằng người kia đã có người yêu.

 

Ngay khoảnh khắc đó, Jisoo cảm thấy như mình đã mất hết tất cả. Nhưng ngay cả khi đó, cậu cũng chưa từng có ý nghĩ sẽ rời xa người mình yêu, vì cậu nghĩ người đó là niềm hạnh phúc duy nhất của cậu.

 

Người đó là niềm hạnh phúc, nhưng cũng là nỗi đau của Jisoo.

 

Jisoo vẫn chịu đựng tất cả, vì cậu nghĩ sẽ có một ngày cơ hội lại đến với mình. Chỉ cần hai người họ chia tay nhau là cậu sẽ bày tỏ ngay lập tức, rồi sau đó có ra sao cậu cũng không hối hận.

 

Thế nhưng ngay lúc này đây, hiện thực như đang muốn đấm vào mặt Jisoo một cái thật đau. Cậu đã lo lắng, do dự để rồi vuột mất một cơ hội, nhưng vẫn tiếp tục cố gắng và mong chờ một cơ hội thứ hai. Bởi vì lúc ấy cậu không nghĩ rằng chính sự lo lắng, do dự đó lại khiến cậu hối hận nhiều như bây giờ.

 

Một tháng nữa người đó sẽ kết hôn.

 

Cậu biết mình sẽ không còn bất cứ một cơ hội nào nữa, và có lẽ đã đến lúc phải nghĩ cho bản thân rồi. Sau lễ cưới, Jisoo sẽ rời khỏi nơi này. Cậu đã phải hối hận một lần, vì vậy cậu không muốn sau này sẽ lại phải hối hận vì đối xử không tốt với chính bản thân mình. Cậu biết nếu còn cố chấp ở lại bên cạnh người đó, cậu sẽ không thể nào tìm lại được sự bình yên nữa.

 

Tình yêu này, tốt nhất là nên để nó ngủ yên mãi mãi.

 

============

 

Cuộc đời của Seungcheol có lẽ sẽ rất buồn chán nếu không có sự hiện diện của Jisoo.

 

Từ khi bắt đầu thân thiết ở trung học đến khi họ cùng nhau tìm được việc làm ở cùng một nơi cũng đã 6, 7 năm. Trong khoảng thời gian đó, anh lấy tình cảm của mình dành cho Jisoo làm niềm hạnh phúc cho riêng mình.

 

Anh phát hiện tình cảm của mình đã trên mức tình bạn vào năm thứ 4 đại học, nhưng anh muốn khi cả hai đã có việc làm vững chắc rồi mới tỏ tình với cậu. Và trước khi tỏ tình, anh muốn xác nhận rõ ràng xem cậu cũng có tình cảm như vậy với anh hay không.

 

Vì lí do này mà Seungcheol đã làm một việc khiến anh hối hận suốt đời.

 

Anh đã chấp nhận làm người yêu của Jeonghan, chỉ để thử xem Jisoo có ghen hay không.

 

Seungcheol định là sau khoảng 1, 2 tháng gì đó sẽ tìm cách chia tay với Jeonghan, anh chấp nhận làm tổn thương một người khác chỉ vì hạnh phúc của riêng mình.

 

Tuy Jisoo không có biểu hiện gì là ghen tuông, nhưng chỉ cần nhìn cậu gượng gạo như thế nào khi anh vui vẻ với Jeonghan cũng đủ để anh hiểu hết rồi.

 

Khi Seungcheol suy nghĩ cách để chia tay, đó là lúc anh phát hiện hình như bản thân đã bắt đầu có tình cảm với Jeonghan.

 

Và cuối cùng anh cũng không nỡ làm tổn thương chàng trai đó. Mà như vậy có nghĩa là anh sẽ tiếp tục khiến Jisoo đau khổ.

 

Seungcheol tự thấy bản thân là một kẻ tham lam. Anh không muốn chia tay với Jeonghan, anh đã bị tình yêu của Jeonghan làm rung động và anh hoàn toàn nghiêm túc. Nhưng đồng thời anh vẫn còn yêu Jisoo rất nhiều và anh muốn bày tỏ hết tình cảm với cậu. Anh ước gì mình có thể có được cả hai người, nhưng đây là điều hoàn toàn không thể.

 

Hơn nữa, anh rất hiểu tính cách của Jisoo, nếu biết anh vì cậu mà chia tay Jeonghan, chắc chắn cậu sẽ làm mọi cách để đưa họ trở lại với nhau. Vì thế mà Seungcheol hoàn toàn hiểu rõ rằng anh và Jisoo sẽ không thể nào đến được với nhau. Nhưng anh sẽ làm mọi cách để cậu vẫn tiếp tục ở lại bên cạnh mình, dù không thể là người yêu, những vẫn là bạn bè mà, phải không?

 

Cứ như thế, trong vòng vài năm sau, anh gần như không còn cảm nhận được sự hối hận nào nữa.

 

Ấy vậy mà vào cái hôm anh và Jeonghan báo tin kết hôn cho Jisoo, cậu lại khiến cho cái sự hối hận chết tiệt đó quay trở lại. Cậu bảo rằng sẽ đến một nơi khác để theo đuổi ước mơ của mình. Seungcheol biết rõ cậu không còn muốn ở cạnh anh nữa, và anh có thể hiểu được lí do. Nhưng vì hiểu được lí do nên anh càng giận bản thân mình hơn.

 

Nếu lúc trước anh không nhận lời tỏ tình của Jeonghan thì có lẽ bây giờ đã khác.

 

Yêu Jeonghan, anh không hối hận. Nhưng vào cái lúc anh đồng ý làm người yêu cậu ấy, anh hoàn toàn không có tình cảm gì cả, chỉ là một phép thử ngu ngốc anh muốn dành cho Jisoo. Nếu như anh suy nghĩ kĩ càng hơn thì Jisoo đã không phải chịu đau khổ một mình, Jeonghan sẽ tìm được một người nào đó tốt hơn anh, và Seungcheol sẽ không phải mắc kẹt giữa mớ rối rắm này.

 

Nhưng dù sao đi nữa, Seungcheol cũng phải đối mặt với hiện thực. Jisoo của anh sẽ rời xa anh, còn nghĩa vụ của anh là phải khiến Jeonghan hạnh phúc.

 

Sự hối hận này của Seungcheol có lẽ sẽ không bao giờ biến mất được, nhưng anh sẽ biến nó thành động lực để không gây ra đau khổ cho bất kì ai nữa.

 

Còn tình yêu dành cho Jisoo, Seungcheol sẽ cất nó ở một góc nhỏ nào đó trong tim, có lẽ như vậy là tốt nhất cho cả ba người.

 

01/09/2017

Advertisements

[Oneshot] Now we’re official [JaeWin]

Standard

Writer: Jungmin

Beta: the legendary Doanh Vũ =))))))

Pairing: Jaehyun – Si Cheng

Summary: Jaehyun và Si Cheng, bắt đầu từ khoảnh khắc này, đã chính thức trở thành một nửa của nhau.

Note: tiếp theo A New Start, vậy thôi =)))

 

============

 

NOW WE’RE OFFICIAL

 

Một tháng không phải là một khoảng thời gian dài, đây là điều hiển nhiên. Tuy nghe thì có vẻ lâu, nhưng thực tế cái “một tháng” này lại có thể trôi qua nhanh như cún chạy ngoài đồng.

 

Tuy nhiên, những điều này chưa chắc áp dụng được với Jaehyun.

 

Bởi vì một tháng vừa qua đối với cậu dài như một năm ấy.

 

Một tháng trước, Jaehyun coi như là tỏ tình với Si Cheng thành công, và cả hai bước vào giai đoạn tìm hiểu lẫn nhau.

 

Tại sao phải tìm hiểu á? Vì làm người yêu thì sẽ khác làm bạn, có những thứ không thể nào làm được khi làm bạn, nên tìm hiểu là chuyện đương nhiên thôi.

 

Lúc ấy Jaehyun cứ nghĩ tìm hiểu cỡ 1, 2 tuần là đủ rồi, vậy mà đến tận bây giờ Si Cheng vẫn chưa có vẻ gì là muốn bắt đầu cả. Tuy vậy nhưng Jaehyun cũng không muốn hối thúc cậu ấy, vì cậu muốn chính Si Cheng là người quyết định cho mối quan hệ sau này của hai người. Nếu Si Cheng không muốn, Jaehyun sẽ không ép buộc, dù sao hiện tại giữa hai người vẫn chưa có gì gọi là chính thức hết.

 

Nhưng nói Jaehyun không mong đợi Si Cheng đồng ý là nói dối.

 

Tưởng chừng như nhiêu đó thôi chưa đủ buồn, sáng nay Jaehyun còn bắt gặp Si Cheng đang nói chuyện với tên nào đó, xem biểu hiện có vẻ thân quen lắm. Từ lúc biết mình thích Si Cheng, cậu phát hiện ra bản thân mình có sức chịu đựng cũng ghê gớm lắm, nhưng mà giờ đỡ rồi, đỡ nhiều lắm. Điển hình là bây giờ đang ghen đến mặt mày cau có, doạ cả thằng bạn đang ngồi bên cạnh.

 

  • Ê, làm gì mặt thấy gớm vậy?
  • Ghen.
  • Dễ sợ, ghen với ông hồi sáng hả?
  • Chứ không lẽ ghen với cậu.
  • Yên tâm đi, Xu Ming Hao này xin đảm bảo là Si Cheng của cậu an toàn.

 

Jaehyun cười nhạt, nói thì hay lắm đấy, làm thế quái nào cậu ta đảm bảo được chuyện này trong khi bản thân cậu còn không dám chắc chắn mình giữ được Si Cheng cơ chứ.

 

  • Mà ông đó là ai vậy?
  • Anh Junhui phòng bên cạnh.
  • Phòng bên cạnh mắc gì mà thân thiết vậy?
  • Chơi game chung, dạo này có game mới, tớ cũng có chơi nè.

 

Nghe vậy thì biết vậy, nhưng Jaehyun vẫn còn bức bối lắm. Chơi game chung thôi có cần phải cười nói vui vẻ vậy không?

 

Mà giờ Jaehyun cũng chẳng muốn nghĩ đến cảnh hồi sáng làm gì nữa, chỉ tổ thêm khó chịu.

 

============

 

Ngày hôm đó, khi nhận được lời bày tỏ của Jaehyun và lắng nghe hết những suy nghĩ của cậu ấy, Si Cheng cảm thấy mình cần cho bản thân cũng như người bạn của mình một cơ hội, vì vậy cậu đã đề nghị cả hai nên tìm hiểu thêm về nhau. Thực ra việc tìm hiểu chỉ là một cái cớ để cậu có thêm thời gian suy nghĩ và xác định rõ những cảm xúc của mình. Khi biết những biểu hiện buồn rầu của Jaehyun là do mình mà ra, trong cậu liền xuất hiện những cảm giác rất lạ. Có thể đó là cảm giác tội lỗi, nhưng Si Cheng lại không nghĩ đó là thứ duy nhất mình cảm nhận được.

 

Bây giờ thì có thể nói Si Cheng đã phần nào xác định được tình cảm của mình. Trong một tháng qua, tuy không biết cậu đã tìm hiểu về Jaehyun được bao nhiêu, nhưng cậu nghĩ có lẽ mình đã thích Jaehyun mất rồi. Có thể là vì những lần Jaehyun quan tâm cậu, cũng có thể chỉ đơn giản là những lần cậu ấy nắm tay cậu cùng đi dạo trên đường hay những cái ôm thật chặt sau những buổi hẹn, mà cũng có thể là tất cả những điều trên.

 

Si Cheng muốn đáp lại lời bày tỏ của Jaehyun, nhưng cậu không biết phải làm như thế nào cả. Vì việc này mà dạo này cậu cảm thấy khá rối rắm cũng như thấy có lỗi với Jaehyun nữa. Cậu biết người kia đang rất mong đợi một câu trả lời chính thức, và cậu không hề muốn cậu ấy buồn. Và cậu cảm thấy một mình mình suy nghĩ thì chắc cũng khó mà tìm được cách gì nên hôm nay đến Moon Café cầu cứu anh Taeil.

 

  • Vậy giờ em cũng có cảm giác với Jaehyun rồi sao?

 

Si Cheng gật gật đầu.

 

  • Vậy thì nói với nó đi.
  • Dễ vậy thì em tìm anh làm gì.
  • Thì anh cũng có biết làm sao đâu. Anh đã có người yêu bao giờ đâu chứ.

 

Si Cheng thở dài, ngay cả anh Taeil cũng không xin được lời khuyên gì thì cậu biết hỏi ai bây giờ đây. Cậu đang rầu gần chết thì tự nhiên một nhân viên trong quán từ đâu bay tới ngồi cạnh anh Taeil rồi nói với cậu.

 

  • Sao sao? Đang muốn tỏ tình hả? Để tui chỉ cho.

 

Si Cheng khá bối rối vì nhân vật trước mặt, nhưng nhìn người đó cũng có vẻ hiểu biết về vấn đề này nên cậu trả lời.

 

  • Cũng không hẳn là tỏ tình, nhưng chắc cũng tương tự vậy.

 

Người kia chưa kịp đáp lời cậu thì đã bị Taeil đạp cho một phát lọt ghế.

 

  • Ê Lee Seokmin, chú biết gì mà bày đặt chỉ với chả bảo. Mà không có gì làm hay sao mà đi nhiều chuyện?
  • Trong quán này có cái chuyện gì mà em không biết, với lại quán đang vắng, để mình Mingyu nó làm được rồi.

 

Chưa kịp để Taeil lên tiếng, Seokmin đã nhanh chóng ngồi lại lên ghế rồi nói tiếp với Si Cheng.

 

  • Thực ra chuyện này cũng không có gì khó khăn hết. Trước hết cậu cần phải nghĩ thật kĩ về những gì mình muốn nói rồi tập cho thật kĩ, sau đó hẹn đối tượng đến một chỗ nào đó lãng mạn chút, nhìn vào mắt người ấy và bày tỏ một cách chân thành nhất có thể, vậy thôi. Điều quan trọng nhất là cậu phải chuẩn bị tinh thần thật vững vàng, không được do dự, hiểu chứ?

 

Nghe xong, Taeil lại đạp Seokmin thêm một phát, kèm thêm vài lời vàng ngọc.

 

  • Ế chỏng gọng mà cũng khuyên hay ghê ha. Giờ mà còn không chịu đi làm việc thì đừng trách sao tháng này anh trừ lương.

 

Về phần Si Cheng, cậu thấy những gì cậu Seokmin này nói cũng khá có lí. Dù sao anh Taeil cũng không giúp gì được cậu, giờ có người bày cho thì làm thử chắc cũng không mất gì. Quyết định rồi, Si Cheng sẽ chuẩn bị thật kĩ càng, cậu nhất định sẽ không làm Jaehyun thất vọng.

 

============

 

Hôm nay Si Cheng rủ Jaehyun đến một quán café quen thuộc. Không phải Moon Café, mà là nơi Jaehyun đã tỏ tình.

 

Việc Si Cheng chủ động hẹn cậu trước đã khiến cậu hoang mang, thì cái địa điểm lại càng tăng cái sự hoang mang đó lên. Cậu nghĩ Si Cheng có chuyện muốn nói, nhưng có cần phải chọn ngay cái chỗ này không chứ. Không lẽ cậu ấy định từ chối? Nhưng mà… nếu từ chối thì chọn quán café này không phải hơi ác với Jaehyun sao? Không phải, nhất định không phải. Chắc là chỉ nổi hứng rủ cậu đi uống nước thôi mà nhỉ.

 

Jaehyun vừa ngồi được chừng 5 phút thì Si Cheng đến. Mà khoan đã, cái ông Junhui đó làm gì ở đây, tại sao lại đi chung với Si Cheng nữa? Cười cười nói nói, nhìn bực bội.

 

Còn Si Cheng, sau khi nhìn thấy Jaehyun thì cũng chào tạm biệt với người đang đi bên cạnh rồi tiến đến chỗ cậu bạn. Vừa ngồi xuống cậu đã thấy mặt Jaehyun hình như đang khó chịu điều gì đó, trong lòng cậu lo lắng cậu ấy giận mình vì đến trễ nên nhanh chóng xin lỗi.

 

  • Xin lỗi tớ đến hơi trễ, cậu giận hả?
  • Cậu đi cùng ông kia đến đây hả?
  • Ai? Anh Junhui á? Tớ gặp ảnh ngay trước cửa nên vào chung thôi.

 

Si Cheng đã nói vậy thì thôi Jaehyun cũng không để bụng làm gì. Nhưng mà khó chịu thì vẫn khó chịu. Với tình trạng mập mờ như bây giờ, cậu cảm thấy như mình có thể mất Si Cheng bất cứ lúc nào, bởi vì vẫn chưa có gì đảm bảo rằng Si Cheng có tình cảm trên mức bạn bè với cậu cả. Và dù không muốn, Jaehyun cũng không thể phủ nhận bản thân không đủ tự tin để khiến Si Cheng yêu lại mình, những gì cậu làm chỉ đơn giản là thể hiện tình cảm của mình ra mà thôi, đây là điều mà cậu đã không thể nào làm được trong suốt 2 năm.

 

Còn Si Cheng, hiện tại cậu đang rất lo lắng. Mặc dù một tuần qua cậu đã lên tinh thần đầy đủ cả rồi, nhưng bây giờ ngồi đối mặt với Jaehyun thì tự dưng bao nhiêu tự tin bay đi đâu hết. Lại thêm trông cậu ấy bây giờ có vẻ không được vui, không biết là vì mình hay vì chuyện khác, nên lo càng thêm lo. Nhưng mà chuyện này Si Cheng nhất định phải nói ra, không thể nào để trì hoãn thêm nữa, vì vậy cậu hít thở thật sâu, chỉnh đốn lại tinh thần rồi bắt đầu lên tiếng.

 

  • Jaehyun này, tớ có chuyện muốn nói.

 

Nhịp tim của Jaehyun bắt đầu tăng lên ngay sau câu nói của Si Cheng. Cậu bắt đầu hoang mang, lẽ nào những gì cậu nghĩ lúc nãy là thật sao?

 

Jaehyun không trả lời mà chỉ nhìn thẳng người đối diện, tuy không thể hiện ra bên ngoài nhưng cậu thực sự đang lo lắng. Và người kia hình như cũng hiểu ý mà nói tiếp.

 

  • Trong một tháng qua, cậu đã cho tớ thấy được tình cảm của cậu là như thế nào, và tớ cũng phát hiện ra những cảm xúc của mình đã trên mức bạn bè mất rồi. Tớ biết cậu rất mong chờ một câu trả lời, và tớ cũng không muốn khiến cậu buồn, nên bây giờ tớ muốn nói điều này.

 

Si Cheng ngừng lại một chút, điều này chỉ khiến tim Jaehyun đập nhanh hơn. Từng lời lúc nãy của Si Cheng, Jaehyun đều nghe rõ ràng không bỏ sót gì cả, và những lời đó càng làm cậu mong chờ những gì người kia sắp nói nhiều hơn nữa.

 

  • Jaehyun à, tớ… thật lòng muốn làm người yêu của cậu.

 

Đúng rồi, là câu nói này đây, câu nói mà Jaehyun đã chờ đợi lâu lắm rồi. Ngay bây giờ, cậu đang cảm thấy cực kì hạnh phúc. Cậu hạnh phúc vì những lo lắng của cậu giờ đây đã tan biến, và hạnh phúc vì bây giờ đã có thể chính thức gọi Si Cheng là người yêu của mình. Jaehyun nở nụ cười thật tươi, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Si Cheng rồi nói với cậu ấy bằng giọng nói tràn ngập yêu thương.

 

  • Cảm ơn cậu, Si Cheng, vì đã cho tớ một cơ hội để khiến cho cậu hạnh phúc.

 

Si Cheng cũng cười lại với cậu, bầu không khí xung quanh họ như tràn ngập màu sắc của tình yêu vậy. Jaehyun chợt kìm lòng không nổi nên rướn người hôn lên má Si Cheng một cái, làm cho cậu người yêu ngượng chin mặt.

 

  • Cậu này, chỗ này đông người lắm đó.
  • Mặc kệ, từ bây giờ cậu là người yêu của tớ rồi mà.

 

Lúc này Jaehyun chỉ biết có mỗi Si Cheng mà thôi, và cậu tự hứa với bản thân sẽ ghi nhớ mãi ngày hôm nay, ngày mà cậu có thể gọi Si Cheng là người yêu của mình.

 

Jaehyun và Si Cheng, bắt đầu từ khoảnh khắc này, đã chính thức trở thành một nửa của nhau.

[Oneshot] Ba lần gặp cậu [HanIl]

Standard

Writer: Jungmin

Beta: Doanh Vũ

Pairing: Hansol – Taeil

Summary: ba lần gặp Hansol và những suy nghĩ cùng nỗi lo lắng của Taeil.

Note: + Thực ra mình là đứa cực kì thích kết nối những thứ tưởng chừng không liên quan lại với nhau, nên việc bạn bắt gặp những nhân vật và sự kiện trong fic khác ở fic này là chuyện dễ hiểu.

+ Chính xác là mình muốn viết một đống fic ở cùng một timeline cơ =)))

+ Có lẽ đây là cái oneshot dài nhất mình từng viết, chắc nhiều người sẽ nghĩ mình viết lan man quá nhưng thực sự mình cảm thấy không bỏ được gì cả :))

 

==============

 

BA LẦN GẶP CẬU

 

Moon Taeil là một người không mấy thiết tha chuyện yêu đương.

 

Nghe thì có vẻ như mấy kẻ ế lâu ế dài đang biện minh cho cái sự ế đó, nhưng thực sự là anh không muốn yêu ai cả. Một người đã đẹp trai, học giỏi lại còn hát hay như Taeil thì sẽ không thiếu các cô gái muốn làm bạn gái của anh, nhưng mặc kệ họ có xinh đẹp hay tốt tính thế nào thì anh đều từ chối. Lí do thứ nhất, vì anh muốn tập trung vào việc học. Lí do thứ hai, vì anh là gay.

 

Mà thực ra Taeil chỉ là không muốn bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc mà thôi, chứ mấy kiểu tình cảm vu vơ thì vẫn có, vì anh cũng là con người mà. Hồi trung học Taeil từng có một khoảng thời gian thích thầm cậu lớp trưởng lớp bên cạnh, nhưng được cái anh không có làm lố như người khác mà chỉ giữ tình cảm đó trong lòng. Sau khi tốt nghiệp, do không còn gặp được cậu ta hằng ngày nữa nên mọi tình cảm cũng biến mất. Mà anh cũng không xem trọng chuyện này cho lắm, vì dù có còn thích cậu ta hay không thì cuộc sống của anh vẫn chẳng thay đổi gì cả.

 

Lên đại học, Taeil chỉ biết có mỗi việc học rồi đi làm thêm để trang trải cuộc sống. Tuy gia đình anh đều ở Seoul nhưng anh muốn được tự lo cho cuộc sống, dù sao anh cũng đã sống phụ thuộc vào gia đình suốt 18 năm rồi còn gì. Vì thế nên khi vừa biết tin mình đã đậu đại học, anh liền xin phép được chuyển ra ngoài sống. Cũng may là họ cũng hiểu tính tình của anh nên đồng ý, nhưng họ nhất định giành phần đóng tiền học cho anh. Tất nhiên là anh phản đối, nhưng dù sao cũng khó mà cãi lại được các cụ thân sinh, nên sau một hồi kì kèo, cuối cùng anh đành để cho họ lo tiền học trong 2 năm đầu.

 

Ban đầu cũng có phần khó khăn, nhưng vì Taeil ở trong kí túc xá của trường nên cũng đỡ được phần nào. Khi anh lên năm thứ hai thì thằng em họ Taeyong, lúc ấy vừa vào đại học, cũng muốn ra riêng tự lập nên anh liền rủ nó thuê nhà chung, dù sao thì hai anh em nương tựa lẫn nhau vẫn tốt hơn tự lo một mình, lúc ấy anh cũng vừa bắt đầu đi hát vào buổi tối ở mấy quán café acoustic, tiền lương cũng kha khá nên chắc sẽ đủ lo tiền nhà.

 

Trong suốt 4 năm đại học, Taeil chỉ có hai người bạn thân duy nhất trong trường, đó là hai đứa năm nhất anh quen được vào hôm gặp gỡ tân sinh viên, tuy cách nhau đến 3 tuổi, lại thêm tính cách khác biệt, vậy mà cả ba lại hợp nhau đến không ngờ. Trong hai đứa thì Taeil lại cưng thằng nhóc Si Cheng hơn một tí, vì nhóc ấy là người nước ngoài, lại còn rất đáng yêu nữa chứ.

 

  • Bộ anh phát cuồng vì Si Cheng hay sao vậy?

 

Thằng nhóc Jaehyun đã hỏi anh câu này mấy lần rồi, bộ anh lố đến vậy sao?

 

  • Rồi rồi, anh không giành người yêu của cậu đâu mà lo.
  • Bớt giỡn đi anh, cậu ấy có người yêu rồi mà.

 

À thì Taeil có một tật xấu là hay giỡn nhây, nên lần này hình như chọc trúng nỗi đau của thằng bé rồi. Thực ra anh không có hay giỡn đâu, nhưng vì thân thiết, hai đứa nhóc lại có xu hướng tính dục giống mình nữa nên anh lại càng tự nhiên hơn nữa. Mà đôi khi anh cũng tự hỏi là do anh may mắn mới quen được hai đứa này, hay là tại vì trường này toàn gay. Vế sau có vẻ hơi vô lí…

 

==============

 

  • Ji Hansol?
  • Dạ, ảnh là bạn anh Yuta, cũng có sinh hoạt chung câu lạc bộ với em nữa. À mà ảnh cũng cùng khoá với anh đó.
  • Không quen biết gì mà đi xem nhạc chung thì có kì quá không?
  • Không sao đâu, ảnh dễ tính lắm.

 

Có hôm Jaehyun rủ Taeil đi xem nhạc, bảo là có người nào đấy tên Ji Hansol được tặng vé, lôi kéo được cả hội Yuta, Si Cheng với Jaehyun rồi mà vẫn còn dư một vé nên mới rủ anh luôn cho đủ. Vốn dĩ anh cũng không có phiền hà gì, được xem nhạc miễn phí dại gì không đi, chỉ là khi nghe đến cái tên Ji Hansol lại có phần nhột nhột. Tại vì cậu lớp trưởng lớp bên cạnh hồi trung học mà anh từng thích cũng tên Ji Hansol, họ Ji cũng không phải là một họ phổ biến, nên Taeil nghĩ có khi nào mình học chung trường với “người cũ” suốt 4 năm mà không biết hay không.

 

  • Mà cái ông Hansol đó cũng hay thật, ở Seoul cũng 5, 6 năm trời rồi mà vẫn mù đường, thành ra mới hẹn cả bọn ở trường rồi cùng đi đó.
  • Hả? Bộ cậu ta không phải người Seoul sao?
  • Dạ, ảnh chuyển từ Busan lên đây từ hồi trung học, nghe nói ba mẹ ảnh ở Busan giàu lắm nên mới cho con lên Seoul vào trường chất lượng cao gì đó.

 

Đùa, Taeil cũng học trường chất lượng cao đây, và cái cậu lớp trưởng Ji Hansol kia cũng mới chuyển vào hồi năm thứ hai thôi.

 

  • Mới nhắc mà xuất hiện rồi kìa, Ji Hansol là cái anh cao cao đó đó anh.

 

Taeil nhìn theo hướng chỉ tay của Jaehyun, và tuy đã đoán được phần nào nhưng anh vẫn không khỏi ngạc nhiên một chút. Người đó đúng là Ji Hansol hồi trung học.

 

Như đã nói thì Taeil không phải kiểu người coi trọng chuyện yêu đương, nên đương nhiên việc gặp lại Hansol cũng không có vấn đề gì cả. Nhưng dù sao cũng từng có một thời gian thích thầm người ta, nói không có cảm giác gì khi gặp lại chắc chắn là nói dối. À thì… chỉ là có chút hồi hộp thôi, mà cũng không kéo dài bao lâu nên Taeil xem như không có chuyện gì.

 

Sau lần đi xem nhạc thì Taeil cũng có gặp Hansol thêm được vài lần, hầu hết là thông qua tụi nhỏ, đôi khi gặp nhau trong trường thì cũng chỉ chào hỏi vài câu rồi thôi. Năm cuối cùng của cuộc sống đại học cũng nhanh chóng kết thúc, và Ji Hansol trong mắt Taeil vẫn chỉ là một người bạn hết sức bình thường như bao người khác.

 

==============

 

2 năm sau khi tốt nghiệp, Taeil hiện đã làm chủ một quán café acoustic nho nhỏ. Chuyện là sau khi tốt nghiệp anh vẫn không làm thêm công việc nào ngoài việc đi hát mỗi buổi tối, chỉ đơn giản là vì anh thích công việc này, dần dần anh có suy nghĩ tại sao lại không tạo cho riêng mình một không gian để có thể vừa kiếm được thu nhập, vừa có thể thoả mãn được đam mê. Taeil rất thích ca hát, nhưng anh không thích trở thành ca sĩ nổi tiếng hay gì cả, vì vậy nên anh mới gắn bó với các quán café với không gian ấm cúng trong suốt những năm qua.

 

Thực sự việc quyết định mở một quán café là khá liều lĩnh, nhưng địa điểm anh muốn đặt quán lại ở tầng trệt của một toà nhà có văn phòng rồi studio các kiểu nên chắc sẽ không đến nỗi ế. Với lại Taeil cũng nghĩ rằng thà làm liều một lần, biết đâu lại nên chuyện, còn hơn là không làm gì cả, và thế là vào một ngày đẹp trời giữa tháng 6, Moon Café chính thức đi vào hoạt động.

 

Mà số của Taeil cũng hơi may mắn, vừa đăng tin tuyển nhân viên với ban nhạc không bao lâu là có người liên lạc ngay, những người đó cũng phù hợp với yêu cầu nên mảng nhân sự cũng nhanh chóng được hoàn thành. Taeyong cũng đã giới thiệu cho anh một cậu nhóc hát rất hay để phụ anh phần hát hò, vì anh đâu thể nào một mình gánh hết được chứ. Với các bước chuẩn bị đã đâu vào đấy như thế này, Taeil càng có nhiều tự tin hơn về quyết định của mình.

 

Và cũng nhờ có quán café này mà cuộc đời của Taeil có sự thay đổi khá lớn.

 

Bởi vì anh chưa từng nghĩ là mình sẽ gặp lại Ji Hansol ở đây.

 

==============

 

Có một hôm Jaehyun đến quán vào buổi trưa, lúc ấy quán cũng đang vắng khách nên Taeil ngồi buôn chuyện với cậu nhóc một chút cho đỡ buồn. Jaehyun bảo hôm qua nó vừa đánh liều tỏ tình với Si Cheng, có vẻ là thành công rồi trông mặt hạnh phúc lắm.

 

  • Vậy là đơn phương 2 năm cũng có kết quả rồi ha.
  • Thực ra là tụi em đang bắt đầu tìm hiểu thôi, chứ chưa có gì chính thức hết, nhưng chắc sẽ nhanh thôi.
  • Bộ chơi với nhau 2 năm chưa đủ hiểu sao mà phải tìm hiểu nữa?
  • Tình hình bây giờ khác mà anh.

 

Taeil thực sự không hiểu, khác là khác chỗ nào cơ? Chẳng phải quen thân cả rồi sao, cứ thế mà tiến tới thôi chứ tìm hiểu cái quái gì nữa? Nhưng dù sao đi nữa thì anh cũng mừng cho hai đứa nó, nhất là Si Cheng, từ lúc chia tay Yuta đến giờ anh thấy sự vui tươi của nó như bị vơi mất phần nào, và anh tin Jaehyun sẽ khiến nó hạnh phúc hơn.

 

  • Thôi em về trường đây, hôm khác lại ghé ủng hộ anh cho.
  • Trời đất, làm gì đi nhanh vậy?
  • Thì em tính qua kể anh nghe chuyện hôm qua thôi mà.
  • Vậy thì gọi điện thoại cũng được mà thằng quỷ.
  • Tại lúc nãy em có việc gần đây, sẵn ghé vào luôn ấy mà.
  • Ừ, thôi đi nhanh đi không lại trễ.

 

Nhưng Taeil cũng không nghĩ là “hôm khác” của Jaehyun lại là 2 ngày sau. Hôm ấy là tối thứ sáu, là một trong những tối mà quán có biểu diễn âm nhạc, và tối nay ca sĩ chính sẽ là anh chủ quán. Lúc Jaehyun đến thì chương trình cũng đã diễn ra được một nửa, hôm ấy quán đông hơn mọi ngày một chút nên mấy cô cậu nhân viên cũng phải loay hoay tìm chỗ cho thằng bé. Đang hát thì thấy Jaehyun nên anh cũng cười chào nó một cái, sau đó mới phát hiện thằng bé đi chung với một người nữa, là Ji Hansol.

 

Lần gặp lại này cũng khiến Taeil cảm thấy nhột nhột, tại vì không hiểu sao tên Ji Hansol kia cứ nhìn anh chằm chằm hoài. Đồng ý là khi xem nhạc thì phải nhìn ca sĩ rồi, nhưng cái cách cậu ta nhìn anh nó cứ… sao sao ấy, anh cũng không biết diễn tả thế nào nữa. Mà thôi mặc kệ, tập trung diễn cho xong chương trình đã.

 

  • Nghe anh hát nhiều rồi mà em chưa bao giờ thấy chán nha.
  • Bớt nịnh đi.
  • Hè hè, mà chắc anh còn nhớ anh Hansol hả?
  • Ừ. – Nói xong anh quay sang Hansol – Cảm ơn cậu đã đến ủng hộ.

 

Hansol chỉ cười rồi gật đầu. “Cậu ta vẫn ít nói vậy sao?” Taeil vừa nghĩ vừa nhớ lại hồi trung học, quả thật hồi ấy anh ít khi nào thấy Hansol nói nhiều với ai bao giờ. Tại sao anh biết hả? Tại học lớp bên cạnh mà… Với lại hồi ấy anh thích cậu ấy, quan sát nhiều một tí cũng đâu phải bất thường.

 

  • À mà anh Hansol mới thuê được phòng tập ở toà nhà này nè, sau này chắc hai anh còn gặp nhau hoài đó. Hai hôm trước em bảo có việc gần đây là lo chuyện này đó.
  • Phòng tập? À phải ha, trên đó có một cái dance studio cũng rộng lắm. Mà cậu làm gì mà cần phòng tập?
  • Ảnh là trưởng nhóm nhảy, em cũng hoạt động trong nhóm nhưng chắc sẽ ít tập lắm, tại còn phải lo học nữa.

 

Taeil gật gù tỏ vẻ đã hiểu, nhưng trong lòng vẫn không khỏi thắc mắc tại sao nãy giờ toàn là Jaehyun nói, trong khi rõ ràng câu lúc nãy là anh hỏi thẳng Hansol. Cậu ta là ít nói hay là lười nói luôn vậy? Mà thôi, chắc tại tính thằng Jaehyun nó hay nhiệt tình thế thôi, không chừng cậu ta chưa kịp nói đã bị cướp lời mất rồi ấy.

 

==============

 

Kể từ hôm đó, hôm nào Taeil cũng gặp Hansol, và cậu ta cũng trở thành khách quen của quán. Chính xác là hôm nào cậu ấy cũng xuống quán ngồi chừng 1, 2 tiếng gì đấy rồi mới quay lại phòng tập, có hôm thì đi cùng Jaehyun, nhưng phần lớn vẫn là đến một mình. Ban đầu thì Taeil cũng chỉ phục vụ cho cậu ta bình thường như mọi người khách khác thôi, nhưng cậu ta toàn đến vào lúc vắng khách, nên đôi khi cũng ra ngồi bắt chuyện cho đỡ chán, rồi tự dưng trở nên thân thiết lúc nào không hay. Mà nhờ vậy nên cậu ấy mới nói nhiều hơn được một tí ấy, chứ mấy lần đầu nói chuyện toàn là Taeil nói là chính thôi.

 

Nhưng cũng nhờ hai người thân thiết hơn như vậy mà dường như Taeil đã quen thuộc với sự có mặt của Hansol ở đây mỗi buổi trưa.

 

Và vì quen rồi nên thiếu cậu ta một ngày thôi cũng đủ khiến Taeil nằm dài trên bàn vì không có ai nói chuyện. Mấy đứa nhân viên thì toàn là sinh viên nên hay tranh thủ lúc vắng khách làm bài tập này nọ, vì vậy anh không thể nào làm phiền tụi nó được. Nhưng làm bài tập không có nghĩa là không để ý xung quanh.

 

  • Ê sao bữa nay nhìn ảnh héo úa vậy?
  • Ai biết, thôi bớt nhiều chuyện đi ba.
  • Tui đoán là ảnh đang tương tư cái anh cao cao hay xuống quán mình rồi.
  • Ổng mà nghe là ổng trừ lương ráng chịu, rảnh quá thì đi lau dọn gì đi.

 

Thực ra anh nghe hết đó, mà thôi mình người lớn rảnh đâu chấp mấy đứa nhỏ, với lại anh không tương tư gì hết, mắc gì phải lồng lộn lên, như vậy còn bị nghi ngờ thêm ấy chứ. Nhưng mà nói thật là anh cũng có hơi nhớ nhớ cậu ta. Đừng hiểu lầm, tại anh đang chán thôi.

 

Ngay lúc đó, chiếc chuông nhỏ treo ở cửa quán kêu lên, báo hiệu có người vừa bước vào. Taeil nhanh chóng bật dậy, để rồi nhìn thấy chỉ có mỗi mình Jaehyun.

 

  • Hansol đâu?
  • Sắp đến ngày thi đấu nên tụi em chỉ được nghỉ chút thôi rồi phải tập tiếp, giờ em đi mua đồ ăn nè. À mà lát nữa anh mang lên đó 10 ly Americano giùm em nha.

 

Chưa để Taeil kịp trả lời gì thêm, Jaehyun đã chạy ngay ra khỏi quán, chắc là đám người trên kia đói lắm rồi. Mà anh cũng mặc kệ, nhiệm vụ bây giờ là phải làm đồ uống cho nhanh để còn đưa lên trên kia, gọi một lần hẳn 10 ly nên phải phục vụ tận tình chứ. Mà tận tình ở đây có nghĩa là đích thân ông chủ làm đồ uống rồi đích thân đi giao hàng luôn.

 

Lên đến nơi, Taeil hỏi người quản lí studio phòng tập của nhóm Hansol ở đâu rồi nhanh chóng đi đến đó. Lúc định gõ cửa thì anh vô tình nhìn qua khung kính nhỏ trên cánh cửa và thấy Hansol vẫn còn đang tập luyện chứ không nghỉ ngơi như những người khác. Đây là lần đầu Taeil thấy Hansol nhảy, trông cậu ấy cứ như một người hoàn toàn khác vậy. Từng di chuyển, từng biểu cảm trên gương mặt đều khiến anh không thể nào rời mắt được. Nếu Hansol không vô tình nhìn thấy anh mà ra mở cửa chắc Taeil sẽ đứng đơ ở đó mãi mất thôi.

 

  • Nè, sao không mở cửa vào?
  • Ờ… lên giao nước thôi mà, vào làm chi.
  • Làm phiền cậu rồi, tiền thằng Jaehyun cầm rồi, lát nó ghé vào đưa sau nhé.
  • Có gì đâu. Mà chừng nào mấy cậu thi đấu?
  • Cỡ 1 tuần nữa.
  • Vậy để mấy hôm sau cứ khoảng giờ này tớ đem đồ uống lên cho mọi người, để khỏi mất công hôm nào cũng xuống gọi.
  • Được thì làm phiền cậu vậy.
  • Chỗ bạn bè đừng khách sáo.

 

Và thế là Moon Café trong một tuần tới không sợ bán được dưới 10 ly, đã vậy còn giúp Taeil bớt chán hơn một tí.

 

==============

 

Từ lúc gặp lại Hansol đến giờ cũng đã được nửa năm, đôi khi Taeil không khỏi suy nghĩ tại sao mình lại có duyên với cậu ấy như vậy.

 

Lần đầu gặp Hansol, Taeil đã nghĩ cậu ta cũng giống như mấy công tử nhà giàu khác trong trường, học giỏi và kiêu ngạo. Vì học ở lớp ngay bên cạnh nên anh thường xuyên nhìn thấy cậu ấy, và không lâu sau anh liền thay đổi suy nghĩ của mình. Trông cậu ấy không có vẻ gì là kiêu ngạo cả, tuy có hơi ít nói nhưng hình như rất tốt bụng, vì đã không ít lần anh bắt gặp cậu ấy tận tình giúp đỡ các học sinh khác giải bài tập. Và không biết từ khi nào mà Taeil bắt đầu có tình cảm với cậu ấy, có thể nói đây là lần đầu tiên anh cảm thấy rung động vì một ai đó.

 

Lần thứ hai gặp Hansol, Taeil chỉ xem cậu ấy giống như bao người bạn khác trong trường. Nhờ có tụi nhỏ mà anh mới gặp lại Hansol, nhưng anh không nghĩ mình cần phải kết thân với cậu ta. Ừ thì học chung trường đó, muốn gặp nhau thì cũng dễ đó, nhưng dù sao cũng sắp tốt nghiệp đến nơi rồi, không cần thiết phải có thêm người bạn thân nào. Taeil không phải kiểu người cần thật nhiều bạn thân, nên lúc ấy anh nghĩ chỉ cần mỗi Jaehyun với Si Cheng là đủ rồi.

 

Lần thứ ba gặp Hansol, Taeil cũng không thể nào đoán được rằng họ sẽ thành bạn thân được như bây giờ. Và anh cũng không hiểu làm thế nào mà mỗi ngày của anh đều phải có mặt Hansol ở đó, nếu không phải cậu ấy xuống quán thì cũng là anh mang đồ uống lên chỗ cậu. Tâm trạng của Taeil dường như đang phụ thuộc quá nhiều vào Hansol, và anh không hề thích điều này, nhưng thực sự anh không thể nào cưỡng lại được.

 

Taeil nghĩ rằng mình đã thích Hansol thêm một lần nữa, và lần này có lẽ tình cảm còn nhiều hơn.

 

Nhưng đôi khi anh lại tự hỏi bản thân rằng sau khi rời khỏi nơi gặp Hansol lần đầu tiên ấy, có thật là tình cảm anh dành cho cậu ta đã biến mất hoàn toàn hay không. Cũng có thể tình cảm lúc ấy còn quá ít, đến nỗi chính anh cũng không thể nhận ra, để rồi sau hai lần Ji Hansol xuất hiện trở lại trước mắt anh, thứ tình cảm đó lại được xây đắp lên từ từ.

 

Mà bây giờ chắc cũng không thể gọi là “thích” nữa rồi, là “yêu” mới phải.

 

==============

 

Taeil vẫn còn nhớ rõ cái hôm mẹ của anh rời khỏi nhà, rời khỏi cha con anh. Anh nhớ ánh mắt của mẹ buồn lắm, anh biết mẹ không muốn bỏ anh mà đi, khi đó anh cũng đã đủ lớn để hiểu được rằng mẹ đã phải chịu khổ như thế nào. Tình yêu đã không còn, nhưng mẹ vẫn cố gắng ở lại vì anh, để rồi khi mọi thứ đã vượt quá sức chịu đựng thì mẹ không còn cách nào khác ngoài việc ra đi. Khi đó Taeil đã giận mẹ lắm, nhưng càng giận bao nhiêu thì lại cảm thấy thương mẹ bấy nhiêu. Cũng vì chuyện này mà khi lên trung học, anh ngày càng khép kín hơn, sau này lên đại học thì anh mới bắt đầu dần dần cởi mở trở lại. Còn về mẹ, Taeil cũng đã không còn giận bà nữa, đôi khi anh vẫn hay đi ăn tối cùng mẹ, trông bà có vẻ rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Mà cũng lâu rồi anh không về nhà, không biết ba với dì dạo này có khoẻ không nữa. Nhắc đến dì, đây là người đã khiến cho anh thông cảm với mẹ hơn. Người ta hay bảo mẹ kế thường độc ác, nhưng anh lại không thấy thế, bởi anh xem bà ấy như người mẹ thứ hai của anh vậy. Nhìn thấy những người đã sinh ra mình hiện tại đang hạnh phúc như thế này cũng đủ khiến anh an tâm.

 

Thế nhưng mà không hiểu tại sao từ lúc đó trong đầu Taeil xuất hiện một suy nghĩ, rằng những mối quan hệ này có thực sự cần thiết trong cuộc sống hay không. Họ đến với nhau, hứa hẹn đủ điều, để rồi cuối cùng khi không còn tình cảm nữa thì lại đau khổ, dằn vặt. Nếu đã như vậy thì thà đừng bắt đầu, lúc đó sẽ không sợ phải chịu dằn vặt nữa, phải không?

 

Cái suy nghĩ này gần như ám ảnh tâm trí của Taeil suốt những năm trung học, và cũng may là tình cảm của anh dành cho Hansol chỉ là cảm nắng nhẹ mà thôi. Từ khi lên đại học thì anh đã không còn nghĩ về nó nữa, chắc là vì trong suốt 4 năm đó anh không có tình cảm với ai. Nhưng bây giờ anh đã nhận thức được mình đang yêu Hansol rất nhiều, và cái suy nghĩ đó lại quay về. Taeil muốn chạy đến và bày tỏ với cậu ấy, nhưng thực sự anh không dám. Anh sợ một khi đã bắt đầu mối quan hệ này thì sẽ không còn đường lui, lỡ như mai này hai người họ giống như ba mẹ anh ngày trước thì sao, khi đó cả anh và Hansol sẽ phải chịu đựng những gì đây.

 

Nhưng có một điều khiến anh lo lắng nhất, chắc gì Ji Hansol cũng thích anh chứ.

 

Mà lúc trưa cậu ta bảo 10h tối lại xuống quán rồi còn kêu anh chờ nữa, giờ đó đóng cửa rồi xuống làm gì nhỉ.

 

==============

 

  • Tớ thích cậu.

 

Nè, Hansol mới bảo cậu ấy thích Taeil phải không?

 

  • Ừ… tớ cũng thích cậu, tụi mình là bạn bè cũng lâu rồi mà ha.
  • Không phải. Chắc tại tớ dùng từ chưa đúng, để tớ nói lại. Moon Taeil, tớ yêu cậu.
  • Cậu đừng giỡn mà, không vui đâu…
  • Tớ đang cực kì nghiêm túc. Từ khi xem cậu hát là tớ đã không thể nào rời mắt khỏi cậu rồi. Mỗi buổi trưa tớ đến đây cũng chỉ để tìm cách bắt chuyện với cậu, nhưng chưa kịp làm gì thì cậu đã nói chuyện với tớ trước mất rồi. Nhờ có cậu mà giờ nghỉ của tớ không còn nhàm chán như trước nữa, rồi từ lúc nào mà giọng hát của cậu, nụ cười của cậu, khuôn mặt đáng yêu của cậu cứ xuất hiện trong tâm trí của tớ mỗi ngày. Tớ biết thế này có hơi đột ngột, nhưng mà tình cảm của tớ hoàn toàn chân thành…

 

Taeil lúc này đã quay lưng lại với Hansol, anh không biết phải phản ứng như thế nào nữa. Cậu ấy vừa bảo là yêu anh, trong lòng anh cảm thấy rất vui, nhưng có điều gì đó cứ ngăn cản không cho anh đáp lại lời bày tỏ đó. Anh không muốn làm Hansol phải buồn, nhưng anh cũng không biết phải nói sao cho đúng nữa.

 

  • Cậu về đi…
  • Taeil à…
  • Tớ bảo cậu về đi!

 

Taeil vẫn không quay người lại, vẫn đứng đó đợi cho đến khi có tiếng cửa đóng lại rồi mới khoá cửa quán để về nhà. Trên đường về, Taeil cứ suy nghĩ mãi rằng có nên chấp nhận lời bày tỏ của Hansol hay không, nhưng càng suy nghĩ anh lại càng thấy bế tắc, anh không thể quyết định được gì cả. Bỗng dưng anh thấy mình thật vô dụng, chuyện liều lĩnh như mở quán café mà còn quyết định được, trong khi chuyện này lại không thể làm được gì.

 

Về đến nhà, thấy đèn phòng khách còn sáng, Taeil tự hỏi sao giờ này Taeyong chưa về phòng. Anh bước vào nhà và thấy Taeyong đang nằm dài trên ghế xem phim. Vừa thấy anh, thằng bé liền ngồi dậy để anh có chỗ ngồi. Hai anh em cứ ngồi nhìn vào TV như thế một hồi lâu rồi Taeil cũng chịu lên tiếng.

 

  • Yong này, em nghĩ sau này anh có như ba mẹ không?
  • Hửm? Là sao?
  • Như ba mẹ anh, là li hôn ấy.
  • Anh còn chưa có người yêu mà.
  • Thì cứ trả lời đi.
  • Ừm… em cũng không biết. Nhưng em nghĩ trước mắt chỉ cần yêu nhau thôi là đủ, chuyện sau này để sau này tính.
  • Kể cả sau này có phải chịu đau khổ sao?
  • Nhưng vẫn còn những kỉ niệm đẹp mà, phải không? Mà theo em thì trong một mối quan hệ đâu thể nào chỉ có mỗi niềm vui thôi được, như anh em mình lâu lâu cũng bất đồng quan điểm, gây nhau một hồi rồi cũng hiểu nhau hơn được tí, chắc giữa hai người yêu nhau cũng thế thôi.

 

Bầu không khí lại chìm vào im lặng, chỉ còn mỗi âm thanh phát ra từ bộ phim trên TV. Một lúc sau, Taeil đứng dậy, dặn Taeyong nhớ đi ngủ sớm rồi trở về phòng. Đêm hôm đó, Taeil loay hoay mãi vẫn không ngủ được, và anh biết có một người khác hình như cũng vì thái độ của mình lúc nãy mà không thể nào nhắm mắt nổi.

 

Cả ngày hôm sau, Taeil không thấy bóng dáng Hansol đâu cả. Anh cũng có lên studio để tìm, nhưng mấy cậu trong nhóm chỉ bảo cậu ấy xin nghỉ mấy hôm. Nghe thế nên anh nghĩ chắc cậu ta có việc gì bận nên nghỉ tập vài hôm thôi. Ấy vậy mà cái “mấy hôm” đó đã trôi qua mà vẫn không thấy tung tích tên Ji Hansol đó đâu cả, lúc này anh bắt đầu nghĩ có khi nào hôm đó mình tỏ thái độ như vậy nên cậu ấy buồn quá rồi tránh mặt mình luôn rồi không. Nghĩ đến đây, Taeil liền cảm thấy tội lỗi, hôm đó chỉ là anh đang hoang mang lo sợ đủ điều nên không biết phản ứng thế nào thôi mà. Mấy hôm nay anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều, và cuối cùng cũng đã đưa ra được quyết định, vậy mà anh chưa kịp nói gì mà cậu ta đã biến mất rồi. Nhưng mà đấy là anh nghĩ thế thôi, tốt nhất là nên gọi cho Jaehyun để hỏi tình hình trước đã.

 

  • Jaehyun hả? Dạo này em có gặp Hansol không?
  • <Dạ có, hôm qua em mới gặp ảnh nè.>
  • Vậy em có biết tại sao mấy hôm nay cậu ấy không đi tập không?
  • <À, ảnh bị gãy tay… chết lỡ mồm…>
  • Gì? Gãy tay?
  • <Ảnh dặn đừng nói anh biết mà em quên, thôi em cho anh địa chỉ nhà nè, có gì anh qua thăm ảnh đi.>

 

Sau khi dặn dò tụi nhỏ coi chừng quán, Taeil nhanh chóng bắt taxi đến địa chỉ Jaehyun vừa cho anh. Bấm chuông một lần, không có ai ra mở cửa, sẵn đang sốt ruột nên anh bấm chuông liên tục, cuối cùng cánh cửa cũng được mở ra, kèm theo là tiếng cằn nhằn của Hansol. Vừa nhìn thấy anh, Hansol hơi khựng lại một chút rồi cũng nhích sang một bên cho anh vào. Bầu không khí trong phòng khách lúc này khá ngượng ngùng, hai người chốc chốc lại nhìn nhau, có vẻ như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Sau một hồi, Taeil quyết định lên tiếng trước.

 

  • Làm sao mà gãy tay?
  • Mấy hôm trước trèo lên quét trần nhà rồi bất cẩn bị té.
  • Rồi sinh hoạt có khó khăn lắm không?
  • Cũng có chút bất tiện, buổi tối có Yuta ở nhà thì đỡ hơn.

 

Vậy mà Taeil cứ tưởng cậu ta trốn mình, ai ngờ là làm việc bất cẩn đến gãy cả tay. Sau đó bầu không khí lại trở nên im lặng thêm một lúc nữa, rồi lần này đến lượt Hansol lên tiếng.

 

  • Taeil này, tối hôm đó… tớ xin lỗi đã khiến cậu khó xử. Cậu cứ coi như tớ nói năng lung tung thôi cũng được, nhé?

 

Taeil mỉm cười, lắc nhẹ đầu rồi nhìn thẳng vào mắt của Hansol.

 

  • Thực ra mấy hôm nay tớ cứ tưởng cậu tránh mặt tớ ấy chứ, làm tớ cảm thấy có lỗi vì đã khiến cậu buồn.

 

Hansol nhìn anh đầy khó hiểu, tại sao lại cảm thấy tội lỗi chứ? Thái độ lúc ấy của Taeil hoàn toàn có thể hiểu được mà, là do Hansol đã đột ngột mà tỏ tình cơ mà.

 

  • Và tớ chạy thật nhanh đến đây cũng là để nói cho cậu biết một điều này. Tớ đã suy nghĩ rất nhiều, và tớ quyết định sẽ thành thật với cảm xúc của mình, mặc kệ sau này có ra sao đi nữa, tớ cũng sẽ không hối hận, vì vậy cậu phải nghe thật kĩ những lời này của tớ đó.

 

Lúc này nhìn Hansol càng hoang mang hơn lúc nãy, mọi chuyện là sao vậy?

 

  • Ji Hansol, tớ cũng yêu cậu.

[Oneshot] [Trans] Don’t break us apart [Seungcheol / Jeonghan / Joshua]

Standard

Author: slippedandfell from asianfanfics.com

Translator: Jungmin [cùng với sự hỗ trợ và edit vô cùng có tâm của bợn Doanh Vũ *tung bông*]

Characters: Seungcheol, Jeonghan, Joshua

Summary: Liệu tình yêu và sự ganh đua có thể chia rẽ hội 95 hay không?

Author’s note: Câu chuyện này không phải về JiHanCheol (tức là 3 người cùng yêu thương lẫn nhau) đâu, chỉ cần đọc là các bạn sẽ hiểu thôi.

Translator’s note: + Dịch xong cái này mình có cảm tưởng mình bị giảm thọ mấy năm =)))))) vì có một đoạn khá “mãnh liệt”, mà mình không dịch mấy kiểu đó không có quen nên chắc chắn là đọc sẽ kì lắm *cúi đầu tạ lỗi*, nên có gì cầu mong mọi người lượng thứ :)) tuy vậy nhưng cái fic này không có smut đâu à nha :v tại vì nếu có thì chắc mình đã không thể dịch được rồi =)))) mình đọc thì hiểu chứ dịch smut cho hay thì gần như không thể =)))

+ Khá nhiều chỗ mình không thể nào dịch sát nghĩa từng từ ngữ được nên mình hiểu ý như thế nào thì mình viết lại cho ý nghĩa gần nhất có thể, vì cơ bản khi chuyển ngữ thì phải làm sao cho người đọc dễ hiểu, nên dịch sát từng câu từng chữ là chuyện không nên làm, và nếu ai đọc bản gốc thì sẽ thấy đôi khi mình bỏ qua vài từ luôn, vì đơn giản nếu để nguyên thì mình không biết dịch thế nào mới hay cả =)) về khoản này mong mọi người hãy hiểu cho~~

+ Vì tác giả viết luôn một mạch mà không có ngăn đoạn, nên những đường ngăn ở đây là mình thêm vào, vì có vài chỗ chuyển cảnh, nếu không ngăn ra mà đọc một mạch thì nhiều lúc hơi khó hiểu, với lại đọc một mạch mà không ngăn đoạn hay gì thì cũng hơi mệt :))

 

FIC DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ

[thực ra mình dịch xong rồi mới xin phép, tại sợ xin trước lại lên cơn lười =))]

Capture

LINK FIC GỐC: HERE

 

===============

 

DON’T BREAK US APART

 

Joshua là một người khá nhút nhát và ăn nói rất nhẹ nhàng. Cứ thử đi hỏi mà xem, ai cũng sẽ trả lời rằng Joshua chưa bao giờ to tiếng, lúc nào trên môi cũng thường trực một nụ cười và cậu chưa từng gây gổ với người khác bao giờ. Cậu luôn nhún nhường khi mọi chuyện bắt đầu trở nên gay gắt. Cậu sẵn sàng hi sinh những mong muốn của bản thân chỉ để giữ vững sự hoà thuận.

 

Jeonghan và Joshua là đôi bạn thân thiết từ trước khi ra mắt, và đương nhiên bây giờ vẫn vậy. Hồi trước họ hầu như kè kè bên nhau 24/7 vì lúc ấy Jeonghan cũng khá nhút nhát nên Joshua đã nhanh chóng làm quen với anh. Hai người này thật sự là không thể tách rời. Dần dần, Jeonghan cũng đã cởi mở hơn và có thể thoải mái kết thân với các thành viên khác.

 

Tuy vậy ai cũng biết Joshua với Jeonghan vẫn là đôi bạn thân thiết nhất.

 

Thế nhưng có một người lại không mấy vui vẻ vì điều này. Đương nhiên hắn không bộc lộ ra bên ngoài, nhưng mỗi khi Joshua và Jeonghan cười phá lên vì những trò đùa của riêng họ, hay hiểu ý nhau chỉ qua ánh mắt, hoặc làm gì đó riêng với nhau là hắn lại nghiến răng.

 

Hắn không thể ngăn bản thân từ từ chen vào giữa hai người họ.

 

Chỉ là Seungcheol thực sự thích Jeonghan mà thôi, điều đó có gì sai chứ?

 

Hắn luôn cười to hơn bình thường khi Jeonghan làm mấy trò đùa giỡn, tận dụng mọi cơ hội để ôm hay vỗ nhẹ lên lưng anh, hay là cười với anh, cơ bản hắn đã làm mọi thứ để Jeonghan chú ý đến hắn.

 

Vì thế nên khi Jeonghan vẫn chọn “Joshua” là thành viên mà anh thân thiết nhất, Seungcheol chỉ nắm chặt tay và kìm nén lại, mặc dù hắn quyết định sẽ tiếp tục cố gắng hơn nữa. Mà đâu phải chỉ mình hắn, các Carat cũng ghép đôi hắn với anh mà. Họ được gọi là bố mẹ của nhóm, họ phải ở bên nhau.

 

Đôi khi Jeonghan lại có những hành động khiến hắn càng hi vọng nhiều hơn, như là trêu chọc hắn bằng ánh mắt đầy nghịch ngợm.

 

Nhưng sau tất cả thì Joshua vẫn ở đó mỉm cười ngây thơ, cậu lúc nào cũng ngáng đường hắn.

 

=============

 

“Joshua này.” Một hôm Seungcheol đến nói chuyện với cậu.

“Hửm?” Joshua trả lời mà không rời mắt khỏi màn hình máy tính.

“Tớ nghĩ cậu với Jeonghan cần… giữ khoảng cách, cậu hiểu ý tớ không?”

Joshua nhìn lên đầy bối rối. “Giữ khoảng cách là sao?”

“Kiểu như là khi ra ngoài hay trên sân khấu ấy, hai cậu nên giữ chút khoảng cách. Các fan hay suy diễn lung tung khi thấy hai thành viên nào đó cứ liên tục tương tác với nhau mà.”

Joshua chỉ nhìn chằm chằm vào hắn. “Vậy cơ bản là cậu muốn tớ… tránh xa Jeonghan phải không?”

“Chỉ là để bảo vệ hình ảnh của nhóm thôi. Chúng ta đâu muốn mọi chuyện trở nên rối rắm đúng không?”

Joshua mỉm cười, nhưng nụ cười đó không đến được tầm mắt của hắn như thường ngày. “Được, vậy chắc tớ sẽ cố gắng. Mà cái này là anh quản lí yêu cầu hả?”

Seungcheol ngập ngừng. “Không, là yêu cầu từ một trưởng nhóm muốn nhóm của mình thành công.”

Joshua lại chuyển ánh mắt của mình về màn hình máy tính. “Được thôi.”

 

Giữ đúng lời hứa của mình, cậu gần như không còn tương tác với Jeonghan nữa. Seungcheol biết Joshua luôn là người biết lắng nghe và đặt nhóm lên hàng đầu, thật là một người tử tế.

 

Nhưng mà mọi chuyện sẽ hoàn toàn không có vấn đề nếu Jeonghan không lúc nào cũng tiếp cận Joshua. Kể cả khi Joshua muốn giữ khoảng cách thì anh luôn ở cạnh cậu.

 

Vậy nên lần này Seungcheol chuyển kế hoạch tác chiến sang Jeonghan. Jeonghan thì cứng đầu hơn rất nhiều, liên tục hỏi “tại sao” rồi thì “tớ không muốn”, nhưng rồi cũng bất đắc dĩ mà chấp nhận, và đôi bạn thân bắt đầu tương tác với các thành viên khác nhiều hơn khi ở bên ngoài.

 

Hài lòng với kết quả, Seungcheol tận dụng cơ hội này để trở nên thân thiết hơn nữa với Jeonghan. Jeonghan cũng sẵn lòng mà đón nhận, mỉm cười thật đáng yêu như mọi khi.

 

Joshua chỉ lờ đi sự nhói đau trong tim khi thấy Seungcheol và Jeonghan ngày càng thân thiết hơn. Chuyện này đằng nào cũng sẽ xảy ra mà thôi, nhất là khi anh với cậu chẳng mấy khi đả động đến nhau ở bên ngoài kí túc xá, mà dạo này họ lại ở bên ngoài hình như còn nhiều hơn ở nhà nữa.

 

Ở một buổi gặp gỡ fan, Jeonghan cứ dính lấy Joshua suốt, việc này làm cậu rất bất ngờ. Dạo này Jeonghan toàn chơi với các thành viên khác, nên cậu không thể ngờ tới chuyện này.

 

Cậu cảm thấy sau gáy mình cứ như có gì đó đâm vào nên quay lại và thấy Seungcheol đang nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, nhưng cảm giác đó vẫn còn. Chuyện gì đang xảy ra vậy chứ?

 

=============

 

Seungcheol mở cửa bước vào, lại là ngay lúc Joshua đang ôm laptop.

 

“Này, nói chuyện chút được không?” Seungcheol hỏi cậu.

Joshua gật đầu.

“Tớ nghĩ mình cần làm rõ hơn một chút về chuyện skinship với Jeonghan. Hai cậu lúc nào cũng quá thân mật trước mặt công chúng. Cậu cũng biết fan chúng ta như thế nào mà, tốt nhất là hãy cẩn thận hơn.”

Joshua thở dài, từ tốn đóng laptop lại.

 

“Seungcheol này,” Cậu nhẹ nhàng lên tiếng và ngước lên nhìn hắn. “Sao cậu không nói thật đi?”

 

Seungcheol không thể đoán trước tình huống này nên bối rối nhìn cậu.

“Nói thật cái gì chứ?”

“Lí do thật sự tại sao cậu cứ liên tục yêu cầu tớ tránh xa Jeonghan.”

“Thì đã bảo là vì các fan mà.”

“Còn Jun với Minghao thì sao? Tụi nó cũng toàn dính lấy nhau đấy.”

“Khác chứ… tại hai đứa nó đều là người Trung Quốc mà…”

“Còn Vernon với Seungkwan?”

“Tụi nó còn nhỏ… với lại chỉ có hai đứa nó là sinh năm 98 thôi…”

 

Khuôn mặt của Joshua vẫn cứ hoà nhã và bình tĩnh như thế. Đôi mắt của cậu vẫn long lanh, nhưng hình như thiếu đi điều gì đó.

“Thôi được, tớ sẽ cố gắng hơn để giữ khoảng cách với Jeonghan.” Giọng của cậu vẫn rất nhẹ nhàng, vừa nói vừa đứng lên ngang hàng với Seungcheol. “Nhưng nói tớ nghe lí do thật sự tại sao cậu cứ nằng nặc muốn như thế.”

“Tớ đã nói đi nói lại với cậu rồi mà, là vì fan thôi!”

Joshua nhìn thẳng vào mắt của hắn. “Không phải vì cậu thích Jeonghan sao?”

Seungcheol mở to mắt tỏ vẻ ngạc nhiên. “G-gì chứ?”

“Cậu thích Jeonghan.” Lần này không phải là một câu hỏi nữa.

“Cái… làm sao cậu…”

Joshua mỉm cười, nhưng một lần nữa, nụ cười này không có chút gì gọi là vui vẻ cả. “Khá rõ ràng mà, ngay cả các fan cũng để ý nữa.” Cậu nhấn mạnh chữ ‘fan’ cứ như để nhắc cho Seungcheol nhớ lại cái cớ thảm hại mà hắn dùng để tách họ ra vậy.

“Cậu là trưởng nhóm, và tớ rất xem trọng những nỗ lực của cậu để duy trì hình ảnh của Seventeen. Nhưng mà làm ơn đừng có bảo chuyện này là vì các fan trong khi rõ ràng là không phải.” Nói xong, Joshua nhanh chóng ra khỏi phòng.

 

Sự kinh ngạc ban đầu của Seungcheol đã bị thay thế bằng một thứ cảm giác lạ lùng giống như là tức giận vậy. Vậy bây giờ Joshua lại ra vẻ như ta đây biết tất cả, lại còn muốn dạy khôn hắn nữa sao?

 

=============

 

Seungcheol bắt đầu thân mật hơn với Jeonghan, có thể nói là thân đến mức quá đáng, tất cả chỉ để nhấn mạnh quan điểm của hắn. Hắn không biết vì sao hắn lại tức giận với Joshua, chỉ là tự nhiên hắn cảm thấy vậy mà thôi.

 

Về phía Joshua, cậu chỉ cảm thấy ruột gan của mình như bị đánh đập mạnh đến đau âm ỉ mỗi khi nhìn thấy hai người kia như đang chìm đắm trong thế giới riêng của họ, trêu chọc nhau rồi cãi nhau mấy chuyện vặt vãnh, giống như một đôi vợ chồng già vậy.

 

Cậu quay về phòng, đeo tai nghe vào rồi nghe đại bài tình ca nào đó trong playlist. Cậu nhận ra bài hát này, là bài mà cậu đã hát khi được gọi đến thử giọng, bài “It’s love” của Mose. Cậu bắt đầu hát theo từng câu chữ trong bài hát.

 

“Đó là tình yêu, dù tôi có cố xoá đi thì đó vẫn là tình yêu

Cho dù tôi có gạt bỏ em ra khỏi trái tim tôi, thì em vẫn còn ở đó

Người mà tôi nhung nhớ và khát khao, chỉ có mình em mà thôi

Tôi ngắm nhìn tấm ảnh của em, người mà tôi mong ngóng, nhưng rồi lại ngủ thiếp đi mất… Jeonghan”

 

Cậu vô thức thêm tên của Jeonghan vào cuối câu hát, nhưng nó lại phù hợp đến không ngờ, cứ như nó vốn dĩ đã nằm sẵn ở đó vậy. Cậu cứ ngồi yên lặng như thế trong chốc lát, ngay lúc đó cậu bắt gặp một Seungcheol đang nhìn cậu đầy kinh ngạc.

 

Joshua tháo tai nghe ra, giọng nói ngập tràn sự hoảng hốt. “Seungcheol?”

“Cậu… cậu…” Seungcheol chỉ vào cậu. “Cậu thích Jeonghan sao?”

Nhịp tim của Joshua ngày càng nhanh hơn. “K-không có.”

“Có, cậu thích cậu ấy đúng không?” Hắn hạ thấp giọng.

“Tớ… tớ…”

 

Mặt của Joshua hiện giờ nóng bừng, và cậu biết vẻ ngoài bình tĩnh mà cậu dựng lên đã bay mất cả rồi.

 

Seungcheol nheo mắt nhìn cậu tỏ vẻ hiểu biết.

“Từ khi nào?”

Joshua cúi mặt xuống, bây giờ nói dối cũng không có ích gì nữa. “Cũng lâu rồi…” Giọng của cậu nhỏ đến mức gần như không nghe được.

Seungcheol thở hắt ra. “Vậy giờ chúng ta là đối thủ, phải không?” Hắn lắc đầu. “Cho cậu biết, tớ không thua đâu.”

Hắn ra khỏi phòng, để lại Joshua ngồi đó với chiếc laptop vẫn còn chạy bài hát đó như nhắc nhở Joshua rằng tình yêu của cậu không còn là bí mật nữa rồi.

 

=============

 

Bây giờ thì Seungcheol càng có nhiều động lực hơn bao giờ hết để khiến trong mắt Jeonghan chỉ có một mình hắn mà thôi, và việc này đang dần dần phát huy tác dụng. Jeonghan bắt đầu hướng về hắn nhiều hơn, mặc dù thường là để trêu chọc hắn. Dù sao đi nữa thì hắn vẫn thấy như mở cờ trong bụng.

 

Còn Joshua, cậu lại đang hành động trái ngược với hắn. Mỗi khi bắt gặp ánh mắt Seungcheol khi hắn đang ở cạnh Jeonghan, cậu liền quay sang hướng khác rồi lê bước ra khỏi chỗ đó. Việc này cứ khiến Seungcheol không ngừng bối rối. Cậu ta còn không thèm thử giành cơ hội sao?

 

Những khi Jeonghan quấn quýt với Joshua, Seungcheol chỉ thấy một nụ cười buồn bã trên gương mặt cậu lúc cậu hưởng ứng theo anh. Nếu có tình cảm với Jeonghan, vậy tại sao Joshua lại không hạnh phúc khi ở cạnh anh?

 

Chắc chỉ tại cậu ta không thích Jeonghan nhiều như mình, Seungcheol kết luận như thế.

 

Joshua không còn cảm thấy vô tư khi ở cạnh Jeonghan được nữa. Mỗi lần Jeonghan bám lấy cậu, Joshua chỉ có thể đến Seungcheol, người biết được bí mật của cậu. Nếu như là trước đây, ít ra Joshua có thể thong thả đi bên cạnh Jeonghan và giả vờ như đó là tình bạn. Nhưng bây giờ cậu chỉ cảm thấy một bầu không khí căng thẳng, và cậu không thích nó chút nào.

 

Nhưng như vậy không có nghĩa là cậu muốn thấy Seungcheol và Jeonghan lúc nào cũng dính lấy nhau. Khi Jeonghan đỏ bừng mặt vì Seungcheol đã nói điều gì đó, cậu cảm thấy như mình đi đấm cho một cú thật đau vậy. Và Joshua biết Seungcheol có nhìn thấy cậu, vì vậy cậu còn thấy đau hơn nữa. Cậu tự hỏi mọi chuyện sao lại đi đến mức này. Thứ tình yêu ngu ngốc.

 

Cứ như thế, Joshua vô tình lại trở nên khép kín hơn. Và bởi vì cậu vốn là một trong những thành viên khép kín nhất nhóm nên không ai có thể để ý ngay lập tức cả. Nhưng trái tim cậu đang rất đau, cậu chỉ muốn tránh khỏi tất cả những căng thẳng vô ích mà giữ chút bình yên cho riêng mình mà thôi.

 

Điều Joshua ghét nhất là những ảnh hưởng của chuyện này đến mối quan hệ của cậu với Seungcheol. Cậu thực sự rất ngưỡng mộ người trưởng nhóm, luôn luôn mạnh mẽ khi cần cùng một tấm lòng đẹp. Nhưng giờ cậu đã biết Seungcheol không có thiện cảm với cậu, và cậu không hề thích điều này.

 

Joshua là một người khá nhút nhát và ăn nói rất nhẹ nhàng. Cứ thử đi hỏi mà xem, ai cũng sẽ trả lời rằng Joshua chưa bao giờ to tiếng, lúc nào trên môi cũng thường trực một nụ cười và cậu chưa từng gây gổ với người khác bao giờ. Cậu luôn nhún nhường khi mọi chuyện bắt đầu trở nên gay gắt.

 

Cậu sẵn sàng hi sinh những mong muốn của bản thân chỉ để giữ vững sự hoà thuận.

 

=============

 

“Joshua này.” Seungcheol lên tiếng như muốn đề nghị điều gì đó.

 

Giờ Seungcheol lại muốn gì đây chứ?

 

“Sao?”

Seungcheol nhìn cậu một lúc lâu, ánh mắt của hắn rất cứng cỏi. “Cậu thích Jeonghan, đúng không?”

Joshua bắt đầu mệt mỏi vì chuyện này rồi. “Phải.”

“Vậy tại sao cậu cứ né tránh cậu ấy hoài vậy? Jeonghan bảo tớ rằng không biết cậu ấy đã làm gì mà cậu lại giận cậu ấy kia kìa.”

“Tớ không có giận gì cậu ấy hết.”

“Vậy sao cậu lại tránh mặt?”

Seungcheol dò xét cậu bằng vẻ mặt bực bội.

“Tớ không biết là mình đang tránh mặt cậu ấy đấy.” Joshua nói dối, cậu vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình laptop để không phải đối mặt với ánh nhìn của Seungcheol.

“Nói dối.”

Seungcheol bước đến đóng sập laptop của Joshua lại để cậu nhìn hắn. “Đây là chiến thuật của cậu phải không? Cậu muốn khiến Jeonghan chú ý bằng cách tránh xa cậu ấy và khiến cậu ấy khổ sở chứ gì?” Hắn trừng mắt buộc tội Joshua.

Joshua ngạc nhiên. “K-không! Đời nào tớ lại làm chuyện như vậy chứ.”

“Vậy thì sao cậu lại né tránh cậu ấy hả? Mấy hôm nay cậu ấy chỉ toàn nói tớ nghe về chuyện này và tớ đang cực kì bực bội.”

 

Joshua cảm thấy nỗi uất ức như đang bao trùm lấy mình. Seungcheol chỉ hỏi chuyện cậu bởi vì Jeonghan. Chúng ta đã đi đến mức này rồi sao?

 

“Tớ bỏ cuộc.” Từng chữ vang vọng trong căn phòng nghe thật nặng nề.

“Sao cơ?”

“Tớ bảo tớ bỏ cuộc. Cậu thắng rồi trưởng nhóm, tớ không theo đuổi cậu ấy nữa đâu. Cậu với Jeonghan nên ở bên nhau.” Giọng nói của Joshua không có lấy một chút cảm xúc, nhưng đôi mắt của cậu lại bừng lên vô số cảm xúc bị ẩn giấu.

Seungcheol nhìn Joshua cứ như cậu vừa nói nhăng nói cuội cái gì đó. “Cậu đang nói gì vậy?”

“Tớ… bỏ cuộc. Thực ra là tớ hết thích Jeonghan rồi.” Joshua lại nói dối, cố gắng ép mình nở một nụ cười. “Vậy nên cậu cứ coi như tớ chưa từng thích cậu ấy đi.”

“Cậu… không thích cậu ấy nữa sao?” Seungcheol hỏi lại, hắn vẫn chưa thể tin được chuyện này.

Joshua đứng dậy, cậu không thể nào ở đây thêm nữa. “Phải, tớ chúc hai cậu hạnh phúc.” Cậu đi ngang qua Seungcheol, hướng về phía cánh cửa để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt này.

 

Khi Joshua đang mở cửa thì Seungcheol bước tới từ phía sau và đóng sầm nó lại, khiến cậu mắc kẹt giữa hắn và cánh cửa. Cả người Joshua đông cứng lại, gương mặt vẫn hướng sang chỗ khác để né tránh Seungcheol, còn tay vẫn đặt trên tay nắm cửa.

 

“Cái quái gì vậy Joshua? Cậu nghĩ tớ sẽ tin chuyện đó sao?” Seungcheol gắt lên, cánh tay vẫn đè lên cánh cửa.

 

Joshua không trả lời, chỉ đứng nhìn chằm chằm vào cánh cửa mình không thể nào mở ra được.

 

“Mau nói thật với tớ, hoặc là dẹp hết mấy chuyện cậu đang suy tính đi.” Seungcheol nói như ra lệnh. Sau một hồi im lặng, hắn nắm lấy đôi vai gầy của Joshua rồi xoay người cậu lại.

 

Joshua đang khóc.

 

Seungcheol giật mình lùi lại một bước. Joshua cúi mặt xuống, tóc mái đã che hết đôi mắt của cậu, chỉ có thể thấy những giọt nước mắt đang lặng lẽ lăn xuống gương mặt cậu.

 

“J-Joshua…” Hắn lên tiếng.

 

Joshua sụt sịt, dụi dụi mắt thật mạnh để gạt đi hết thứ chất lỏng phản bội kia. Cậu có thể cảm thấy Seungcheol đang đánh giá cậu vì đã khóc lóc như thằng ngốc.

 

“Có” Giọng cậu lạc hẳn đi “Tớ có thích Jeonghan. Nhưng mà… vì cái sự ganh đua ngu ngốc của tụi mình mà… tớ không thể thấy vui được khi ở cạnh cậu ấy. Vậy nên tớ chỉ cần rút lui và… để cậu đến với cậu ấy, dù sao thì cậu cũng thích cậu ấy nhiều hơn tớ mà…” Joshua dùng tay áo che mặt mình lại, mong rằng Seungcheol cứ để cậu như vậy thì hơn.

 

Seungcheol cảm thấy khó chịu, hắn thấy như có một bức màn vừa được mở ra và hắn có thể nhìn nhận toàn bộ sự việc. Joshua tránh mặt Jeonghan không phải để người kia chú ý đến cậu mà là ngược lại. Tất cả chỉ là do suy nghĩ hẹp hòi của hắn mà ra thôi.

 

Thẳng thắn mà nói, hắn thấy mình như một thằng khốn.

 

“T-tớ xin lỗi…” Hắn lắp bắp, tiến đến gần hơn với Joshua. Joshua vẫn cứ sụt sịt từ nãy đến giờ, và chết tiệt, Seungcheol chỉ muốn chết ngay tại chỗ cho rồi, hoặc là mặt đất bên dưới tách đôi ra cho hắn lọt xuống dưới cũng được.

 

“Xin lỗi vì đã không biết suy nghĩ.” Hắn nói tiếp, không biết mình phải làm gì.

 

“Tớ k-không muốn thấy chúng ta như thế này.” Joshua nghẹn ngào trả lời. “Tớ rất quý cậu Seungcheol à. Tớ k-không muốn chúng ta xích mích với nhau…” Giọng cậu lại lạc đi và cậu dụi mắt mạnh hơn nữa.

 

Seungcheol tự hỏi rằng liệu đây có phải cái cảm giác khi trái tim bị ra khỏi lồng ngực, bị dẫm lên rồi sau đó xe nát thành mảnh hay không. Hắn chưa từng nghĩ bản thân mình sở hữu một thứ gọi là sự dịu dàng, nhưng hắn lại vừa vươn tay ra để nắm lấy tay của Joshua rồi nhẹ nhàng kéo nó ra khỏi gương mặt của cậu. Gương mặt của Joshua đã trở nên nhếch nhác, còn mắt xinh đẹp thì sưng húp và đỏ ngầu. Ánh mắt của hắn và Joshua gặp nhau, nó giống như một mũi tên bắn thẳng vào tim hắn vậy.

 

Vậy nên Seungcheol đã làm một chuyện rất hợp lí là đặt hai tay lên gương mặt run rẩy của Joshua.

 

Sau đó hắn tiến đến và hôn lên đôi môi đã thấm ướt nước mắt của cậu.

 

Và khi Joshua run rẩy đặt tay lên ngực hắn rồi nắm lấy áo của hắn, Seungcheol đẩy nụ hôn sâu hơn nữa, môi của hai người như hoà quyện vào nhau, và hắn có thể cảm nhận vị mặn của thứ chất lỏng xuất phát từ đôi mắt của Joshua. Hắn dùng nụ hôn của mình để xoá sạch dấu vết của sự đau khổ kia, thay vào đó là vị của một thứ gì đó dễ chịu hơn.

 

Joshua khẽ rên lên, nhưng ngay lúc ấy Seungcheol lại đột nhiên nhận thức được việc mình vừa làm nên đã dứt ra. Đôi mắt của Joshua lúc này như sáng ngời, môi cậu vẫn còn hơi hé ra, hơi thở vẫn chưa điều hoà lại được.

 

“Chết tiệt… không biết sao tớ lại làm vậy nữa… tớ xin lỗi…” Seungcheol lắp bắp, mà chưa gì trong lòng lại rất muốn hôn lên đôi môi kia lần nữa.

 

Joshua nuốt ực một cái khiến cho trái cổ của cậu di chuyển lên xuống. “S-Seungcheol…” Cậu vừa hít thở, vừa tựa lưng vào cánh cửa phía sau vì cậu cảm thấy mình có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

 

Nhưng mà Joshua còn khao khát nhiều hơn nữa, cậu muốn sự việc vừa nãy được tiếp tục. Cậu chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra, nhưng cậu không quan tâm nữa.

 

Seungcheol tiến đến gần cậu một chút, hành động của hắn có chút do dự.

 

“Seungcheol à…” Joshua lại gọi tên người trưởng nhóm bằng chất giọng như đang thì thầm khiến hắn cảm thấy một cơn rùng mình đang chạy dọc ở phía sau gáy. Joshua ngước lên nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khao khát. “Đừng dừng lại…”

 

Và đó là khoảnh khắc mà mọi lí lẽ đều bị gạt đi không tiếc, Seungcheol ghìm chặt Joshua vào cánh cửa rồi bao bọc cậu bằng những nụ hôn, nhưng không phải chỉ đơn thuần là chạm môi, mà hai đôi môi kia đã hé mở ra để nụ hôn còn sâu hơn nữa. Joshua vòng tay quanh cổ Seungcheol để có thể đứng vững hơn, còn Seungcheol lại cắn nhẹ lên môi dưới của cậu khiến cậu khẽ thở mạnh một chút. Tay của Seungcheol tiến dần xuống cổ áo của Joshua, khéo léo mở một vài chiếc cúc rồi kéo ra, để lộ phần cổ và xương đòn của cậu.

 

Joshua cảm thấy như đầu gối mình sắp không còn chịu được thêm nữa khi Seungcheol bắt đầu di chuyển môi của hắn đến làn da mềm mại ở phần gáy của cậu. Cậu vô thức rên lên trước những đụng chạm này, sau đó nhanh chóng đặt tay lên để ngăn âm thanh này lại.

 

Seungcheol cười khẽ vì hành động vừa rồi của cậu rồi ngẩng đầu lên. Hắn nhận ra đây là một sai lầm, vì trông Joshua cực kì quyến rũ trong bộ dạng nửa trên áo bị mở ra để lộ xương đòn, và cậu đang dùng đôi mắt mèo kia để nhìn hắn. Nhanh thoăn thoắt, hắn nắm lấy hai bên cổ tay của Joshua rồi kìm chặt chúng phía trên đầu của cậu, hắn khá hài lòng về sức mạnh áp đảo của mình đối với cậu trai kia.

 

“Nếu cậu muốn rên hay gì thì ít nhất cũng phải để tớ nghe thấy chứ.” Giọng Seungcheol có phần thô bạo và ngập tràn ham muốn.

 

Không để Joshua có cơ hội kháng cự, hắn liền di chuyển xuống và mút lên làn da nhạy cảm ở cổ của cậu, khiến cho cậu phải phát ra những âm thanh mê hoặc nhất. Joshua đã cố cắn môi để ngăn chúng lại, nhưng tất dường như trở nên quá sức cho cậu. Seungcheol lướt bàn tay của hắn dọc thân hình mảnh mai của cậu, những chiếc cúc áo cũng theo bàn tay của hắn mà bị cởi ra hết, rồi chiếc áo của Joshua cũng nhanh chóng rời khỏi cơ thể của cậu chỉ với một chuyển động nhanh nhẹn của hắn.

 

Chúa ơi, khi không mặc áo trông cậu ấy còn hấp dẫn hơn nữa, làn da láng mịn kia cứ như đang mời gọi người ta phủ đầy nó bằng những dấu vết của dục vọng vậy.

 

Joshua rùng mình, hơi thở bắt đầu dồn dập hơn khi Seungcheol bắt đầu dùng ngón tay chơi đùa với đầu ngực của cậu như thể một món đồ chơi. Hai tay cậu vẫn còn bị ghìm chặt ở phía trên nên Joshua chỉ có thể phát ra những âm thanh khêu gợi khiến người kia như muốn phát điên. Đôi môi của hắn vẫn tiếp tục làm việc và để lại những dấu hôn khắp làn da mịn màng của Joshua, lâu lâu lại dùng răng cọ cọ vào một điểm nhạy cảm nào đó chỉ để nghe tiếng kêu đầy nhục cảm của Joshua.

 

“Mm…S-Seungcheol à…” Joshua rên rỉ, đôi mắt cậu chỉ có thể hé ra được một nửa bởi vì thứ khoái cảm kia như đang che mờ đi các giác quan của cậu mất rồi.

 

Khắp người Joshua giờ chỉ toàn dấu vết do Seungcheol để lại nên hắn ngẩn đầu lên nhìn cậu bằng ánh mắt ánh lên sự tinh nghịch. “Cậu cứ gọi tên tớ mãi, bộ cậu muốn điều gì sao?” Giọng nói của hắn khàn khàn, pha lẫn trong đó là sự ham muốn.

 

Joshua còn chưa kịp trả lời thì hắn đã lướt bàn tay đang rảnh rang của mình dọc theo đùi trong của cậu, móng tay cào cào trên lớp vải quần cậu. Joshua khẽ run lên vì những đụng chạm, đầu của cậu đẩy mạnh về phía trước khi cậu cố chống lại sự kìm hãm của Seungcheol.

 

Mmm…” Cậu cứ run rẩy như thế và không thể trả lời được gì.

 

Từ trước đến giờ Seungcheol chưa bao giờ bị kích thích nhiều như thế này cả, và hắn đang thưởng thức hình ảnh Joshua đang quằn quại trong vòng tay hắn. Hắn cảm thấy máu đang dồn nhanh xuống phía dưới và phải cố đè nén những tiếng rên lại. Chết tiệt, mình không thể kiểm soát được nữa.

 

Cảm thấy cứ đứng như thế này thì phiền phức lắm, vì thế hắn nhấc Joshua lên một cách dễ dàng khiến cho cậu rít lên một cái, hắn thấy cậu như thế trông thật dễ thương, sau đó hắn bế cậu đến chiếc ghế nhỏ ở góc phòng. Khi đến nơi, Seungcheol đặt Joshua xuống ghế, chàng trai nhỏ nhắn mệt mỏi ngả lưng xuống trong khi hắn chắn cả người phía trên cậu. Phần đũng quần của hắn cộm lên rất rõ mặc kệ chất liệu khá dày của chiếc quần khiến Joshua cười khúc khích vì cậu có thể đoán được Seungcheol sắp làm những gì.

 

Vào cái khoảnh khắc đó, có một nhân vật không mời bay thẳng vào phòng, và không ai khác chính là Yoon Jeonghan. Ánh nhìn của anh lia thẳng tới cảnh tượng Seungcheol đang ghìm chặt Joshua trên ghế, áo của cậu thì bị kéo xuống, còn trên mặt thì vẫn còn những vệt nước mắt từ ban nãy.

 

Jeonghan hoảng hốt kêu lên. “N-nè cậu làm gì Shua vậy hả?”

 

Seungcheol thầm rủa cái sự xui xẻo này rồi rời khỏi người Joshua, ngực của cậu vẫn còn phập phồng, hai chân thì dang rộng, thề là nếu Jeonghan không có ở đây chắc hắn sẽ không thể kiềm chế bản thân mất.

 

“Không có gì.” Seungcheol vừa càu nhàu vừa chỉnh trang lại mình.

“Shua?” Jeonghan chuyển câu hỏi sang cho cậu.

Joshua ngồi dậy, ngượng ngùng kéo áo lên lại. “K-không có gì đâu.” Cậu nói như hết hơi làm Jeonghan nhướn mày, còn Seungcheol đang cầu cho cái thứ bên dưới không làm lộ hết mọi chuyện.

 

“Mà thực ra tớ vào đây để báo mấy cậu biết là cô gái tớ thích thầm đã rủ tớ đi chơi đó! Tuyệt lắm đúng không?” Jeonghan nói líu lo đầy háo hức.

 

Seungcheol và Joshua nhìn nhau một lúc rồi cùng bật cười thật to khiến cho Jeonghan thấy bối rối vô cùng. Một lúc sau cả hai mới ngưng cười và gật đầu.

 

“Ừ tuyệt lắm, thật luôn.” Seungcheol nói trước.

“Chúc mừng nha.” Joshua ngọt ngào thêm vào.

Jeonghan vui vẻ nhảy chân sáo ra ngoài, còn hai người kia lại nhìn nhau thêm lần nữa.

 

“Phòng ở dưới lầu có khoá đó.” Seungcheol lên tiếng.

 

Joshua gật đầu, nở một nụ cười tinh nghịch. “Ý hay đó.”

[Oneshot] “Lee Taeyong, làm người yêu tớ đi!” [YuTae]

Standard

Writer: Jungmin

Beta: Doanh Vũ

Pairing: Yuta – Taeyong

Summary: Yuta đã từng nghĩ rằng có thể mình sẽ không bao giờ yêu được ai nữa, cho đến khi Lee Taeyong xuất hiện trong cuộc đời anh.

Note: + Năm nay mình thật năng suất =)))

+ Cái này chung timeline với cái này =)) mà thực ra thời gian giữa 2 câu chuyện cách nhau khá xa nên không đọc cái kia cũng không sao :3

+ Mình không thể tin nổi là mình đã tốn cỡ 6 tiếng chỉ để viết cái này .__.

 

==============

 

“LEE TAEYONG, LÀM NGƯỜI YÊU TỚ ĐI!”

 

Yuta đã từng nghĩ rằng có thể mình sẽ không bao giờ yêu được ai nữa.

 

Cũng không ít lần có người hỏi anh tại sao không tìm một ai đó để yêu thương, anh đáp lại rằng mình không có thời gian, và hiện tại chỉ muốn tập trung vào công việc.

 

Câu trả lời thường thấy của những kẻ muốn lảng tránh chủ đề này.

 

Họ bảo nếu cứ sống như thế thì sẽ nhạt nhẽo lắm, anh chỉ cười rồi cho qua.

 

Yuta cũng không trách họ làm gì, bởi họ không hiểu cảm xúc của anh.

 

Mà có nói chắc họ cũng không tin, rằng trên đời này lại có một kẻ sợ chia tay, trong khi rõ ràng là đang độc thân.

 

Thế nhưng mà chính bản thân Yuta đôi khi cũng hoang mang với “nỗi sợ” này.

 

============

 

Tình yêu đầu tiên của Yuta là một cậu trai người Trung Quốc. Họ đến với nhau bằng sự cảm thông giữa những người phải rời xa quê hương, để rồi dần dần sự cảm thông đó biến đổi thành tình yêu.

 

Nhưng rồi vào một ngày cuối thu, họ lại tự đặt dấu chấm hết cho tình yêu của mình. Không to tiếng, không khóc lóc, cả hai chia tay nhau bằng nụ cười gượng gạo, thế nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm, và cả sự trống rỗng.

 

Vào khoảnh khắc đó, Yuta đã tự hỏi mình tại sao lại có thể nói ra lời chia tay dễ dàng như thế, tại sao lại không thấy đau khổ, và tại sao lại không muốn níu kéo.

 

Là vì đã không còn yêu nữa. Vì không còn yêu nên mới chia tay, cảm xúc đã không còn nên không thấy đau khổ, và vì đã không còn có thể ở cạnh nhau nữa nên mới không níu kéo.

 

Từ lần đầu biết đến cảm giác yêu thương một người nào đó, rồi sau đó lại đường ai nấy đi, không khỏi khiến Yuta nghĩ rằng thứ tình cảm này thật đáng sợ. Có thể vừa mới yêu thương nhau đó, nhưng sau đó mọi cảm xúc lại có thể theo gió mà bay đi mất, chỉ để lại sự trống rỗng trong tim.

 

Yuta ghét sự trống rỗng này.

 

Mà người ta thường nói, tình đầu ghi dấu suốt đời, phải không? Có lẽ vì thế mà Yuta không muốn phải đối mặt với tình yêu nữa, bởi khi tình yêu kết thúc, những gì còn lại chỉ là sự trống rỗng.

 

============

 

Yuta đã từng nghĩ rằng có thể mình sẽ không bao giờ yêu được ai nữa, cho đến khi Lee Taeyong xuất hiện trong cuộc đời anh.

 

Sau khi tốt nghiệp, Yuta quyết định ở lại Hàn Quốc để làm việc, và thuê nhà để ở là chuyện đương nhiên. Ban đầu Yuta ở cùng với một ông anh khoá trên thân thiết, anh ấy từ Busan lên Seoul học tập rồi cũng ở lại làm việc nên hai anh em thuê chung nhà cho đỡ tốn, nhưng được cỡ 3 năm thì cái anh đó quyết định kết hôn nên Yuta đành phải chuyển chỗ khác.

 

Ừ, chính xác là Yuta bị đuổi.

 

Đùa chút thôi, vì thực tế là Yuta chỉ đổi chỗ ở với anh người yêu của anh Busan. Tức là anh người yêu kia sang đây ở, còn Yuta thì sang ở với cậu em họ Taeyong của ảnh. Yuta cũng nhanh chóng đồng ý, vì ở với ai cũng được, miễn là bớt được một khoản chi phí, tiết kiệm là trên hết mà.

 

Nhắc đến chuyện tiết kiệm, sau một thời gian ở chung nhà, Yuta phát hiện ra ở cùng cậu trai này không chỉ tiết kiệm được tiền nhà, mà còn tiết kiệm được cả tiền ăn nữa. Lí do đơn giản là vì Taeyong nấu ăn rất ngon, nên Yuta không cần phải ra ngoài ăn nữa. Và vì ngày nào cũng có bữa cơm đầy đủ chất dinh dưỡng, nên anh cũng tạm biệt luôn đống mì ăn liền.

 

Mà thề luôn từ trước đến giờ Yuta chưa gặp ai cuồng sạch sẽ như cậu này, nhà dơ một tí xíu cũng dọn, đồ đạc lệch một chút cũng chỉnh, hôm nào mà anh trễ làm không kịp dọn phòng thì y như rằng đến chiều mọi thứ trong phòng không sẽ lại ngăn nắp và một hạt bụi.

 

Nhưng tất nhiên là anh phải vừa ăn cơm vừa nghe cằn nhằn.

 

============

 

Có một hôm Taeyong đột nhiên rủ Yuta đi uống rượu, hôm đó anh cũng rảnh rỗi, lại thêm hôm sau là chủ nhật nên đồng ý. Nhưng đồng ý thì đồng ý, anh vẫn cảm thấy ở Taeyong gì đó rất lạ.

 

Từ lúc đến quán rượu đến giờ đã gần 1 tiếng đồng hồ mà hai người vẫn chưa nói với nhau câu nào, còn Taeyong thì chỉ biết uống không ngừng. Trước hình ảnh khác thường của cậu bạn cùng nhà lúc này, Yuta không khỏi lo lắng, nên anh mới ngăn không cho cậu uống nữa. Anh định hỏi xem cậu có chuyện gì, nhưng thấy cậu say thế này thì có hỏi cũng chưa chắc trả lời được, nên quyết định lôi cậu về nhà.

 

Cũng may là Taeyong khá nhẹ cân, nên Yuta mới có thể dễ dàng cõng cậu trên lưng. Cái cậu này cũng kì lạ, uống không được bao nhiêu mà cứ cố uống, giờ say rồi thì lại ngủ không biết gì.

 

Đây là lần đầu Yuta được nhìn Taeyong ở khoảng cách gần như vậy, và không hiểu sao anh lại thấy khi ngủ cậu rất đáng yêu. Vừa nghĩ xong, Yuta đã vội lắc lắc đầu, tự nhủ chắc lâu rồi không uống nên dễ say hơn rồi. Đột nhiên, Taeyong khẽ động đậy, cậu ấy không còn áp má lên vai Yuta nữa, thay vào đó là đặt cằm lên vai anh. Khuôn mặt của hai người gần sát bên nhau, từng hơi thở đều đều và nóng ấm của cậu phả trực tiếp vào anh, khiến hai má anh ửng đỏ lên, nhịp tim cũng đập nhanh hơn bình thường. Ừ thì, chắc là do anh say rượu thôi.

 

Có một điều Yuta không hề biết, đó là bức tường mà anh dựng lên để ngăn bản thân khỏi những cảm xúc mang tên tình yêu đã dần dần sụp đổ từ khi anh gặp Taeyong.

 

============

 

Thực ra thì tối hôm đó Taeyong không có say đến mức mất nhận thức hoàn toàn. Cậu vẫn biết Yuta đã cõng mình về đến tận nhà, và cậu thích lắm. Lần đầu tiên được ở gần anh thế này, cảm nhận hơi ấm của anh, cậu không còn gì mãn nguyện hơn nữa.

 

Taeyong thích Yuta, và chuyện uống rượu liên tục hoàn toàn có liên quan đến chuyện này. Taeyong chỉ đơn giản là muốn mượn men rượu để lấy dũng khí tỏ tình. Chỉ không ngờ là lỡ uống nhiều quá, đến nói chuyện bình thường còn không xong, huống gì tỏ tình.

 

Thành ra bây giờ mới có cảnh một thanh niên tự đập đầu vào gối vào sáng chủ nhật nắng đẹp như thế này.

 

Đang nằm quằn quại thì ông anh họ của cậu gọi đến. Taeyong chắc chắn trăm phần trăm là ổng gọi để hỏi tình hình. Lúc biết chuyện Taeyong thích Yuta, ổng kêu cậu là cứ tỏ tình đại đi, rồi ra sao thì ra. Cậu nghe vậy liền phản đối, vì dù sao hai người cũng ở chung nhà, lỡ không nên chuyện thì sau này làm sao mà nhìn mặt nhau được, vậy nên cậu mới bày ra cái trò đi nhậu này. Giờ thì thất bại rồi, chắc ông kia sẽ cười vào mặt cậu mất thôi.

 

Đoán đúng rồi, ông anh họ quý hoá của cậu đang cười điên dại ở đầu dây bên kia kìa. Taeyong chắc mẩm ổng còn cười tới mai mới dứt nên cậu cúp máy luôn cho lành, xong rồi lại trùm chăn kín mít. Hôm nay Taeyong không muốn rời khỏi giường chút nào luôn.

 

Chỉ có một việc Taeyong không thể nào ngờ đến, là có người đã dậy sớm vào sáng chủ nhật, lên mạng tìm công thức canh giải rượu để nấu cho cậu, và người đó đang đứng ngay cửa phòng cậu.

 

============

 

Đã 1 tháng trôi qua từ khi Yuta vô tình nghe được cái chuyện động trời kia. Trong 1 tháng đó, Yuta đã cố hết sức để cư xử một cách bình thường nhất có thể, nhưng chuyện này lại khó hơn anh nghĩ.

 

Kể từ cái hôm anh cõng cậu về nhà đến nay, tần suất tim anh đập nhanh hơn khi ở gần cậu ngày càng nhiều hơn. Cứ mỗi buổi sáng anh lại dậy thật sớm để có thể nhìn thấy cậu nhiều hơn một chút, ăn sáng cùng cậu lâu hơn một chút, buổi chiều lại mong tan ca thật nhanh để có thể về nhà giúp cậu nấu bữa tối. Tất nhiên anh biết những cảm giác này là gì, vì thế anh lại trở nên hoang mang.

 

Rõ ràng là hai người đều có tình cảm với nhau, nhưng có lẽ sẽ không bao giờ có thể bắt đầu một mối quan hệ, chỉ vì Yuta không muốn. Anh không muốn, bởi vì anh nghĩ mối quan hệ nào rồi cũng sẽ kết thúc, những gì còn lại cũng chỉ là sự trống rỗng mà thôi. Mà với Yuta, anh rất sợ sự trống rỗng này, cảm giác của nó khó chịu lắm. Nó dường như rút hết sức sống của người ta vậy, làm cho người đó cảm thấy như cuộc sống này đã khuyết mất một phần rất lớn và khó có thể nào lấp đầy lại được. Tuy anh biết rằng qua một thời gian thì những thứ khác trong cuộc sống rồi sẽ đẩy được khoảng trống đó đi, nhưng chỉ cần nghĩ đến khoảng thời gian phải mang sự trống rỗng đó trong tim thôi cũng đủ khiến anh không thoải mái rồi.

 

Yuta là một người suy nghĩ đơn giản, nếu không muốn phải gặp lại cái thứ khó chịu đó, thì chỉ cần không yêu nữa là xong.

 

Nhưng cuộc đời mà, nếu dễ dàng vậy thì đâu còn gì để nói nữa.

 

Trong suốt một tháng qua, mặc kệ mọi nỗ lực đẩy hình ảnh Taeyong ra khỏi tâm trí, khát khao muốn được ở gần cậu trong Yuta ngày càng lớn hơn. Đáng sợ hơn là lúc sáng khi đang ngồi ăn sáng, đột nhiên anh muốn… hôn cậu. Và sau 10 phút đứng hất nước lên mặt để trấn tĩnh bản thân, anh quyết định cầu cứu ông anh Busan.

 

  • Thằng ích kỉ.

 

Yuta bắt đầu cảm thấy hối hận khi nói chuyện với ổng.

 

  • Chú mày sợ cái quái gì thì kệ, nhưng cũng phải biết nghĩ cho thằng Yong chứ. Anh nghe Taeil bảo lâu lắm rồi nó mới lại để ý một ai đó, đừng có vì mấy thứ tào lao tự suy diễn mà làm người khác thất vọng chứ.

 

Yuta chỉ biết ngồi im, vì anh không biết phải nói gì cả.

 

  • Nói ra hơi ngượng mồm, nhưng mà không nói không được. Mấy chuyện tình cảm này khó mà có thể nói trước được điều gì lắm. Có thể là hai đứa sẽ yêu nhau đến suốt đời, cũng có thể là sẽ chia tay ở một thời điểm nào đó, mà đã chia tay thì tất nhiên sẽ có cái thứ “trống rỗng” mà chú sợ đó. Nhưng nếu chỉ vì sợ cái thứ cảm giác đó mà không dám yêu ai thì anh thấy chú hèn lắm. Như anh đây, cũng đã trải qua mấy mối tình rồi mới tìm được Taeil này, nếu anh cũng như chú thì cuộc sống của anh có tốt được như bây giờ không? Tóm lại là, cứ thử chấp nhận cảm xúc của mình đi, chú sẽ không hối hận đâu. Vậy nha, anh có việc về trước đây.

 

Những lời nói này, chúng cứ lởn vởn trong đầu Yuta suốt buổi trưa. Anh cứ nằm trong phòng, mải suy nghĩ đến nỗi không nghe thấy Taeyong gọi mình ra ăn trưa. Mà thôi đi, dù sao anh cũng không có tâm trạng ăn uống lúc này. Những gì ông anh kia nói rất đúng, Yuta đúng là một kẻ hèn nhát. Nhưng nếu bây giờ anh đón nhận Taeyong, liệu anh có đủ khả năng để khiến cậu hạnh phúc hay không, hay là lại để cái “nỗi sợ” đó chi phối mình để rồi khiến cậu đau khổ.

 

Thế rồi bỗng dưng hình ảnh hôm Taeyong say rượu xuất hiện trong đầu Yuta. Phải rồi, hôm đó cậu ấy đã rất muốn bày tỏ với anh mà. Tuy rằng từ đó đến nay cậu vẫn chưa dám nói ra, nhưng ít ra cậu cũng đã từng thử. Mà nghĩ kĩ, cậu chưa biết tình cảm của anh mà còn đã cố gắng một lần, trong khi anh hoàn toàn biết rõ cảm giác của cậu lại không dám làm gì. Đã biết rõ rồi thì còn sợ gì nữa chứ? Yuta lại nghĩ tiếp đến lời của ông anh Busan, rằng trên đời khó có thể đoán trước được điều gì cả. Vậy nếu bây giờ anh không nắm lấy bàn tay của Taeyong, biết đâu sau này lại mất cậu thì sao?

 

Cái ý nghĩ sẽ mất Taeyong khiến Yuta cảm thấy khó chịu. Phải rồi, lỡ mà chia tay cũng khó chịu, mà mất Taeyong cũng khó chịu, đằng nào cũng khó chịu thì tốt nhất là thuận theo cảm xúc của mình thôi. Nghĩ là làm ngay, Yuta bật dậy chạy ra khỏi phòng, không ngần ngại mà xông thẳng vào căn phòng đối diện.

 

  • Lee Taeyong, làm người yêu tớ đi!

[Oneshot] Goodbye To Romance… Really? [KrisYeol]

Standard

Author: JungMin

Pairing: KrisYeol

Rating: K

Category: Pink, Romance

Disclaimer: Không ai thuộc về mình T~T

Note: fic KrisYeol đầu tiên, và là quà Noel cho tất cả các KY shipper cũng như tất cả mọi người ^^~

À mà mọi người khi đọc nghe thêm cái này nhé, vì viết cái fic là dựa trên bài hát này mà :”>

Goodbye To Romance – Sunny Hill

~Wish you all a merry Christmas~

====================

Goodbye To Romance… Really?

 

“Ngày… tháng… năm

 

Phù… mệt thật! Hôm nay cả nhà tổng vệ sinh để chuẩn bị trang trí nhà cửa đón Giáng sinh, và mình vừa tia được quyển kỷ yếu của noona, hehe ^^. Giờ tạm biệt nhật kí nhé, mình đi xem kỷ yếu đây~~~”

 

Chà… đúng là để lâu không đụng đến, bụi quá rồi! Xem nào, lúc đó noona học năm cuối, vậy là mình mới vào. *Lật lật lật* ảnh lớp noona đâu rồi nhỉ? Đây rồi đây rồi, để xem mình còn nhớ ai không nhé. Đây là noona này, Changmin hyung này, Kibum hyung này, rồi còn Sooyeon noona nữa, Taemin hyung, Victoria noona nữa, rồi đến… Hehe, vậy là trí nhớ mình cũng không đến nỗi tệ nhở! À khoan, còn một người, là ai nào???… À nhớ rồi, là…

 

===============

“Noona à!!! Đi ăn được chưa???”

 

“Ừ đợi noona tí! À hay là em đi ăn chung với lớp noona luôn nhé?”

 

“Ơ… các anh chị không phiền ạ?”

 

“Yên tâm đi nhóc, bọn này vui vẻ lắm!”

 

“Để noona giới thiệu, đây là…”

 

“Dạ, em chào các sunbae, em là Park Chanyeol, mong các sunbae giúp đỡ ạ!”

 

“Đợi đã, còn tên lớp trưởng đâu rồi? Yah, tên kia, ra đây mau lên!!”

 

“Gì đấy hả?”

 

“Đây, người cuối cùng, lớp trưởng, cao nhất lớp, người Trung Quốc, tên Wu Yi Fan, tên tiếng Hàn là Oh YeokBum!”

 

“Thế em sẽ gọi là YeokBum hyung nhé!”

 

“Gọi sao cũng được, cậu ta không để ý đâu!”

 

===============

Là hyung ấy, anh lớp trưởng đẹp trai. Kể ra cũng đã lâu rồi nhỉ?

 

===============

Giờ ăn trưa.

 

Chỉ sau vài hôm đầu tiên, Chanyeol đã làm quen một người bạn, nên cậu không còn ăn trưa chung với các sunbae nữa.

 

“Sehun ah~~~ Sao cậu giành được cái bàn gần cửa sổ này hay vậy?? Thật là tuyệt đó!!” – Chanyeol hớn hở.

 

“Có gì đâu, chỉ cần nhanh chân một chút là được rồi.”

 

Căn tin bỗng dưng náo động, mọi người đang bàn tán xôn xao về ai đó. Đặc biệt, các cô gái tự dưng lại chỉnh trang lại trang phục và xem lại nhan sắc của mình. Xuất hiện rồi, một bóng dáng cao cao, mái tóc vàng quen thuộc với mọi người.

 

“Là anh lớp trưởng lớp 1 đây mà.” – Chanyeol nhận ra người con trai vừa bước vào.

 

“Tớ nghe nói anh ấy nổi tiếng khắp trường. Vừa đẹp trai này, học giỏi này, còn là đội trưởng đội bóng rổ nữa.”

 

“Uhm~~”

 

===============

 

Nhanh thật, lúc đó em vừa vào trung học, anh học năm cuối. Còn bây giờ, em đã tốt nghiệp đại học rồi. Không biết bây giờ anh ra sao rồi? Anh có còn nhớ tên nhóc này không nhỉ?

 

Em vẫn nhớ rõ cái ngày hôm đó, ngày mà những cảm giác lạ lùng ập đến với em. Từ lúc nào mà em nghĩ đến anh nhiều hơn, khi thấy anh trái tim em lại đập nhiều hơn. Từ khi nào mà mấy quyển tập của em đều có tên anh ở một trang nào đó, đến nỗi em bị tên Sehun chọc ghẹo mãi. Em không dám nói chuyện với anh, vì ở anh toát ra cái gì đó rất uy nghiêm, và điều đó làm em sợ, sợ anh sẽ ghê tởm em. Giấu mãi cũng không được, nên em đã nói hết cho noona biết, thế nhưng chị ấy chỉ cười và nói “Em của noona lớn rồi! Noona rất trân trọng những tình cảm đáng yêu của em, và chỉ muốn nói với em thế này, hãy kiên nhẫn nhé!”. Em không hiểu chị ấy muốn nói gì, và đến giờ vẫn thế. Em không hỏi lại, vì em biết câu trả lời sẽ vẫn như thế.

 

Chúng ta cách nhau 2 tuổi, thế nên chắc là anh đã lập gia đình rồi nhỉ? Chắc thế rồi, anh như thế thì thiếu gì các cô gái phải đổ vì anh. Em nghĩ cô gái đó cũng phải rất xinh đẹp và tài giỏi, như thế mới xứng với anh chứ…

 

“Chanyeol à, xuống đây noona bảo cái này!!!”

 

“Dạ, em xuống ngay!”

 

Chắc là em ngốc lắm anh nhỉ? Giữ những cảm xúc này bao nhiêu năm, em cũng mệt mỏi lắm, nhưng khi nghĩ đến anh thì mọi thứ đều tan biến. Thôi thì xem như đây là lần cuối em nghĩ về anh, em sẽ giữ những tình cảm này như một kỉ niệm đẹp, và anh sẽ là mãi là người quan trọng nhất đối với cuộc đời em. Tạm biệt nhé…

 

 

Đã đến lúc tạm biệt rồi,

tạm biệt nhé tình yêu của tôi

Khoảng thời gian đó

tưởng chừng như mới ngày hôm qua

Tạm biệt nhé,

tình yêu của tôi

Dù cho những phút đợi chờ có đẹp đẽ thế nào,

và cho dù đó là những rung động đầu tiên

Tạm biệt nhé,

dù có buồn thế nào đi nữa,

tạm biệt…

 

===============

 

“Gì vậy noona?” Chanyeol chạy nhanh xuống lầu sau khi cất quyển kỷ yếu vào tủ của chị cậu.

 

Bỗng dưng, cậu đứng sựng lại, cảm thấy thời gian như dừng lại. Cậu bất ngờ, cậu nghẹn ngào, không thể thốt lên lời nào được, cậu cảm thấy hình như cậu quên cách nói chuyện rồi. Người đứng trước mặt cậu… có phải là nằm mơ không? sao mà cảm thấy như thật thế này?…

 

“Chanyeol ah…” – Người đó lên tiếng.

 

“A…anh…Yeok…à không…Yi Fan hyung…” – Cậu lắp bắp.

 

“Phải, là anh đây.”

 

“Sao…sao anh lại ở đây?” – Cuối cùng cậu cũng có thể nói chuyện bình thường.

 

“Để gặp em… và nói… anh yêu em!”

 

“Mọi… mọi chuyện là sao…?”

 

“Để noona nói! Tóm lại là cậu ta đã để ý em từ lâu nhưng muốn đợi em tốt nghiệp đại học mới thổ lộ với lí do để em trở thành một người trưởng thành và chín chắn, thế thôi.” – Nói một hơi.

 

“Thật ạ?” Chanyeol thật sự bất ngờ vì chuyện này.

 

“Uhm… Vậy… em đồng ý làm người yêu của anh chứ?”

 

“Em…” – Cậu cúi gằm mặt để che đi sự ngượng ngùng của mình, sau đó khẽ gật đầu.

 

“Vậy là tối nay có người ấm áp rồi, chỉ có mình tôi lạnh lẽo dưới trời tuyết thôi, aigoo, sao số tôi khổ thế này!!”

 

“Thôi nào noona, bọn em sẽ tìm người yêu cho noona mà, coi như trả công cho chuyện này.” – Mấy từ cuối nhỏ dần và gương mặt lại đỏ ửng.

 

“Nhớ nhé! Giờ có ai muốn uống cacao nóng không?”

 

Từ mùa đông này, Park Chanyeol không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa. Kể cả ngoài trời có bão tuyết, chỉ cần trong tim ấm áp là đủ.

 

=======END=======

[Series Oneshot] SNOW – [Shot 6] Snow White (Super Junior)

Standard

Main couple: WonBum

 

1 tuần nữa là Giáng sinh rồi! Đúng, 1 tuần nữa đấy!!!!!! Thế mà hiện giờ Kim KiBum cậu đây lại chẳng có cái kế hoạch gì vào cái ngày đó cả! Và cho đến ngày hôm nay, cậu vẫn chưa hề nhận được 1 cuộc gọi hay 1 tin nhắn nào từ cái người đó cả, và với cái tình trạng đó, chuyện Kim KiBum quyết định ở nhà vào đêm Giáng sinh là chuyện bình thường.

 

Đi tới đi lui 1 hồi suy nghĩ, cuối cùng cậu cũng ngồi xuống, bật TV, và xem như mặc kệ con người kia!

 

——————–KIBUM’S POV——————–

Anh nhớ đấy! Không gọi, không nhắn tin! Lần này anh mà đi với ai tôi cũng mặc kệ, không quan tâm nữa, tổn thương rồi!

 

——————–END KIBUM’S POV——————–

==================

SuJu dorm.

 

–         Choi SiWon! Em đang âm mưu cái gì thế hả? – LeeTeuk khó chịu hỏi.

–         Đâu có đâu hyung! Em chẳng làm gì cả!

–         Thế sao mấy hôm nay em không gọi cho Bummie? Ngày nào em cũng gọi mà!

–         À, em quên! Thôi em phải ra ngoài, bye hyung! – Vọt lẹ.

–         Yah!!! Yah!!! – Vò đầu – Aish! Kim HeeChul, cậu về đây mà coi con Ngựa đang định làm gì Bummie yêu quý của cậu này!!!!

 

==================

Về phần SiWon, sau khi chạy ra khỏi nhà, anh đứng lại thở phào nhẹ nhõm.

 

–         Hyung! Làm gì đứng đây? – KyuHyun từ đâu xuất hiện.

–         Yah! Định giết hyung à? Tên nhóc này! – Anh kẹp cổ tên maknae quỷ quái để cho 1 bài học.

 

Cậu maknae đang cố gắng để thoát khỏi ông anh khỏe mạnh, nhưng ánh mắt tinh tường của con Sói đó đã phát hiện 1 dáng người nhỏ nhắn đang đi tới, và cái đầu quỷ quái bắt đầu hoạt động để tìm ra 1 trò trả đũa ông anh kia vì mấy lần bị bắt nạt. Nghĩ ra, KyuHyun vòng tay sang ôm lấy SiWon, quay lưng lại anh lại với cái người đang đi tới, tiện thể kéo đầu anh xuống, tạo 1 cảnh tượng gây hiểu lầm. Còn SiWon, anh chẳng biết tên nhóc này có ý định gì, cho đến khi 1 tiếng hét vang lên.

 

–         CHOI SIWON!!!!!!!!! TÔI GHÉT ANH!!!!!!!!!!!

 

Anh quay người lại, thấy KiBum đang cố gắng chạy thật nhanh ra khỏi chỗ anh đang đứng.

 

–         Bummie! Bummie!!!! Đợi anh đã!!!!!!!

 

Anh lập tức chạy theo để níu cậu lại. Cậu đang chạy thật nhanh, nhưng vẫn là anh nhanh hơn. Anh nắm lấy cánh tay cậu, cố gắng giải thích.

 

–         Bummie, nghe anh giải thích đi!

–         Anh buông ra đi!

–         Bummie à! – Anh nhói lòng khi thấy những giọt nước mắt nóng ấm của cậu rơi xuống, những giọt nước mắt chỉ làm cậu lạnh lẽo thêm trong cái lạnh này.

 

1 chiếc taxi trờ tới, cậu nhanh chóng dứt tay ra khỏi anh và lên xe. Chiếc xe chạy xa dần khỏi tầm mắt của anh, anh chỉ biết đứng đó mà nhìn cậu đang dần đi ra xa khỏi anh.

 

=====================

Rầm! Cánh cửa dorm bị đóng lại 1 cách mạnh bạo, tiếp đến là cánh cửa phòng của SiWon.

 

–         Hyunie này, lần này em đùa hơi quá rồi đó! – SungMin lo lắng.

–         Chắc vậy rồi! – Mặt Kyu méo xệch.

 

Tình hình căng thẳng rồi đây! Lần này KyuHyun có mà khó sống với SiWon. Đùa kiểu gì thì anh còn chịu được, nhưng làm Bummie của anh khóc thì đừng hòng anh tha thứ. Lúc SiWon đi ngang, KyuHyun cảm nhận được 1 luồn sát khí cực kì mạnh, và cậu cũng đã biết số phận của mình rồi! Những người còn lại trong nhà chỉ biết lắc đầu thương cảm cho Kyu! Choi SiWon nổi tiếng hiền lành, nhưng khi giận lên thì chỉ có Chúa mới biết chuyện gì xảy ra.

 

=====================

KiBum mở cửa bước vào nhà với đôi mắt đỏ hoe. Lúc nãy cậu về dorm để thăm mọi người, cũng như tìm ai kia. Ai ngờ cậu lại gặp cái cảnh tượng đó chứ! Từ hồi Super Show 3, cậu đã nghe loáng thoáng về couple WonKyu gì đó, cậu đã nghĩ đó chỉ là fan-service, cậu cũng biết Kyu nó yêu Minnie hyung lắm. Nhưng điều cậu không ngờ là anh, tại sao anh lại làm vậy chứ? Nghĩ đến đó nước mắt cậu lại trào ra, không kiểm soát.

 

Kính coong! Có tiếng chuông cửa. Cậu cũng chẳng muốn ra mở cửa, nhưng cuối cùng cũng phải nhấc chân lên, dù gì cũng đang là mùa đông, không lẽ để người ta đứng ngoài trời lạnh thế này.

 

–         Yah! Làm gì lâu thế hả? – Chất giọng lơ lớ quen thuộc vang lên.

–         Han hyung? Sao hyung sang đây? – Cậu ngạc nhiên, vì HanKyung đang đứng trước mặt cậu.

–         Sang thăm mọi người!

–         Hyung vào nhà đi!

 

Mời HanKyung ngồi xuống, cậu chạy vào bếp rót ly nước mời anh.

 

–         Hyung thông cảm, hyung tới bất ngờ quá em không kịp pha trà.

–         Khách sáo làm gì! Bây giờ hyung vào thẳng vấn đề, sao em lại khóc?

–         Đâu… đâu có!

–         Đừng có gạt hyung! Mắt đỏ hoe kìa, mặt mũi tèm lèm thế kia!

 

Cậu hết đường chối, đành phải kể lại hết mọi việc cho HanKyung.

 

–         Cái thằng này! Để hyung tìm nó hỏi tội!

–         Thôi mà hyung…

–         Thôi giờ hyung về dorm! Ngày mai hyung phải về sớm.

–         Dạ!

 

====================

SuJu dorm.

 

–         CHOI SIWON!!! CẬU RA ĐÂY!!!!! – HanKyung đạp cửa bay vào.

–         Hannie? Em sang hồi nào vậy? – LeeTeuk bất ngờ lao ra ôm chầm lấy cậu em lâu ngày không gặp.

–         Em mới sang, lúc nãy vừa bên nhà Bummie qua đây! SiWon đâu rồi hyung?

–         Em bình tĩnh, không phải lỗi của nó đâu! Là thằng Kyu đấy!

–         Là sao?

–         Thằng Kyu nó muốn trã đũa SiWon vì hay bắt nạt nó nên đùa tí đấy mà, ai ngờ nghiêm trọng đến vậy.

–         Thằng này, đến khi nào mới bớt trẻ con lại đây???

–         Em mệt không? Vào phòng nghỉ ngơi đi! Phòng HeeChul chỗ cũ nhé! – LeeTeuk nháy mắt làm HanKyung thoáng đỏ mặt.

 

==================

SiWon hiện giờ đang trong tình trạng rối tâm rối trí. Bummie của anh rất ít khi giận ai, nhưng lần này giận thế này là nghiêm trọng lắm rồi!

 

Cạch, cửa phòng bật mở, HanKyung bước vào.

 

–         Wonnie, sao rồi?

–         Hyung? Sao hyung vào được? – Anh có không ngạc nhiên vì mấy khi thấy HanKyung.

–         Em đâu có khóa cửa! – Cười hiền – Thế nào, có ý kiến gì để xin lỗi Bạch Tuyết của em chưa?

–         Em cũng không biết nữa! Thực sự em đang rất rối.

–         Cố gắng lên! Mùa đông này lạnh lắm, nhớ giữ ấm đấy! Còn nữa, trong truyện cổ tích, người cứu Bạch Tuyết là 1 vị hoàng tử đẹp trai đấy nhé!

 

HanKyung bước ra khỏi căn phòng của SiWon. Anh biết với trí thông minh của SiWon, chắc chắn những cậu gợi ý của anh sẽ được hiểu ngay ấy mà!

 

Còn lại SiWon trong phòng, anh nhớ lại những câu cuối cùng của HanKyung. Anh hiểu rồi, hyung người Trung Quốc của anh luôn có những lời khuyên hay

nhất! Anh vội khoác cái áo vào rồi tức tốc chạy ra khỏi nhà.

 

==================

–         Bummie!! Mở cửa cho anh đi!!!!! – SiWon đứng bên ngoài cửa đập liên hồi.

–         Anh mau về đi!!!!!!!! Đừng có đến đây nữa!!! – Cậu bướng bỉnh, nước mắt cứ trào ra.

 

Cạch. Cửa mở ra.

 

–         Sao… sao anh vào được? – Cậu ngạc nhiên ngước lên nhìn anh.

–         Chìa khóa dự phòng, anh sực nhớ là có đem theo!

 

Như sợ cậu sẽ lại tránh anh, anh liền ngồi xuống bên cạnh cậu, ôm cậu vào lòng. Còn cậu, cậu không còn sức để đẩy anh ra nữa rồi, chỉ biết úp mặt vào ngực anh mà khóc, chốc chốc lại đấm thùm thụp vào đấy.

 

–         Cứ đánh anh đi! Là anh sai!!!

–         Tại sao? Tại sao anh lại làm thế với em??? – Cậu cứ thế mà khóc, làm cho trái tim anh cũng nhói đau.

–         Bummie! – Nâng gương mặt đẫm nước mắt của cậu lên, bắt cậu phải nhìn thẳng vào mắt anh – Em có tin anh không?

–         Em… – Cậu né tránh ánh mắt trìu mến của anh, cậu không muốn anh lại gạt cậu.

–         Em hãy nghe anh nói đây! Anh yêu em, Kim KiBum! Anh yêu em, và chỉ 1 mình em thôi!

–         Anh nói dối! – Đẩy anh ra – Nếu anh yêu em thì tại sao lại ôm hôn KyuHyun???? – Nhìn anh với anh mắt tổn thương.

–         Đó là thằng Kyu nó muốn trả đũa anh! Anh không biết gì cả!! Bummie à, tin anh đi!

 

Cậu chưa kịp nói gì thì chuông điện thoại của cậu vang lên, là HanKyung.

 

–         Yeoboseyo!

–         <Bummie này, hyung phải về sớm hơn dự định, nên gọi chào tạm biệt em!!>

–         Dạ! Hyung đi cẩn thận!!

–         <Cho em câu cuối này! Hãy tin những gì SiWon nói, tất cả đều là sự thật đấy! Thế nhé, bye em!!!>

–         Ơ…

 

Cậu vẫn chưa hiểu ý của HanKyung là gì. Nhưng sau 1 hồi suy nghĩ, cậu hiểu anh chàng Trung Quốc kia muốn nói tới điều gì. Lấy lại bình tĩnh, cậu quay sang SiWon.

 

–         Anh nói thật chứ?

–         Anh nói thật! Nếu em không tin, anh sẽ thề…

 

Cậu nhanh đặt 1 ngón tay lên môi anh, nhẹ nhàng mỉm cười.

 

–         Không cần thề thốt gì hết! Em sẽ tin anh lần này! Chỉ lần này thôi đấy!!

–         Anh yêu em, Bummie!!!! Yêu em, yêu em, yêu em!!!!!! – Anh bế cậu lên xoay vòng vòng.

–         Yah!!! Bỏ em xuống!! – Sau khi được đặt xuống, cậu nói tiếp – Nhưng với 1 điều kiện!

–         Điều gì anh cũng làm, em có bảo anh đâm đầu vào tường anh cũng làm!

–         Nói bậy!!! Em chỉ cần đêm Giáng sinh anh ở bên em là đủ ấm áp lắm rồi! – Mỉm cười.

–         Anh không ở bên cạnh em thì ở cạnh ai được đây???

 

Anh nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên đôi môi của cậu, nụ hôn minh chứng cho tình yêu anh dành cho cậu.

 

Trong truyện cổ tích, hoàng tử đã giải cứu Bạch Tuyết bằng 1 nụ hôn, và cuối truyện, 2 người họ sống bên nhau hạnh phúc suốt đời.

[Series Oneshot] SNOW – [Shot 5] Diamond (SNSD)

Standard

Main couple: YulSic, a little YoonHyun, TaeNy, SooHyo & mention SunMin

 

Mr. Taxi Taxi Taxi jigeum jeukshi jeukshi jeukshi

Sorry gandanhi, nal jabeul suneun eobseo

 

Buổi thu hình cho Inkigayo ngày hôm nay đã kết thúc. Các cô gái vừa trở lại để quảng bá tiếp tục cho MR. TAXI phiên bản tiếng Hàn, đây là lần thứ 2 họ quảng bá cho ca khúc này. Mệt mỏi, chính họ cũng không nghĩ tới việc repackage album lần này sẽ là MR. TAXI, họ cứ nghĩ là sẽ có thêm vài bài hát mới. Nhưng biết làm sao được, chủ tịch đã quyết định thế rồi!

Hiện giờ 8 cô gái SNSD đang ngồi trong phòng nghỉ. Chỉ có mình Sunny là sang phòng của T-ara để tìm HyoMin, vì ngày mai SNSD phải diễn trên Hey! Hey! Hey! Music Champ nên cô muốn gặp công chúa của mình để tạm biệt và nhắc nhở vài điều.

–         Ôi, mệt quá đi!!!!!!!!!!!!!! – Nhóc leader than.

–         Thực sự em không muốn diễn nữa đâu!! – Đến lượt YoonA.

–         Thôi ráng lên, sắp hết năm rồi, làm việc cho tốt! – HyoYeon lên tiếng.

Cạch, cửa mở, Sunny bước vào, theo sau là anh quản lí.

–         Mấy đứa, thu dọn về nghỉ ngơi để mai còn sang Nhật.

–         Dạ!! – Mệt mỏi.

===================

Về đến dorm.

–         Ăn cái đã! – SooYoung bay ngay vào bếp.

–         Có gì đâu mà ăn, để tớ nấu mì cho! – Hyo cũng vào bếp.

–         Tớ vào ngủ trước nhé Tae, lát vào sau thì tắt đèn, đừng có dẫn radio trong lúc ngủ nữa, OK?

–         Biết rồi! – Quay sang Fany – Để tớ đỡ cậu vào, trông cậu mệt chưa kìa!

–         Uhm, cảm ơn cậu! – Cười tít mắt.

Thế rồi họ lần lượt vào phòng ngủ hết, trong phòng khách chỉ còn lại YuRi và YoonA. Họ đang ngồi xem TV. Dạo này công việc mệt mỏi, họ cần làm gì đó hoặc xem gì đó để giải trí, và đó là lí do giờ này họ còn xem TV.

–         Sao nhóc, muốn hỏi unnie cái gì à? – YuRi lên tiếng.

–         Sao cái gì unnie cũng biết vậy?

–         Unnie chung phòng với em mà!

–         Thì định hỏi unnie có mua gì cho Sica unnie chưa ấy mà.

–         Chuyện của unnie, hỏi làm gì!

–         Thì thôi!

===============

Màn biểu diễn phiên bản tiếng Nhật của The Boys tạm gọi là ổn, chỉ trừ việc họ bị MC bảo là hát nghe không hiểu. Nhưng mà cuối cùng họ cũng biết đó chỉ là lời nói đùa, bởi vì MC là 1 diễn viên hài nổi tiếng của Nhật. Cho dù điều đó là thật hay đùa, các cô gái biết rằng mình vẫn phải học hỏi nhiều hơn nữa, và chắc chắn việc đầu tiên là học thêm tiếng Nhật.

Về đến dorm, YoonA lập tức kéo SeoHyun vào trong phòng.

–         Hyunie này, unnie có cái này cho em! – Cô lấy trong giỏ ra 1 cái hộp quà.

Cô bé maknae từ tốn mở hộp quà, và trước mắt cô là 1 cái khăn choàng có hình Đại úy ếch xanh Keroro ^^! Cái này YoonA đã phải năn nỉ Tiffany dữ lắm cô mới chịu nhờ bạn của cô là chủ cửa hàng quần áo may 1 cái khăn choàng độc quyền. Cái khăn choàng Keroro này là hàng chỉ có 1 cái duy nhất, và nó thuộc về Seo JooHyun, người nắm giữ trái tim của Im YoonA.

===================

YuRi mở cửa định bước vào phòng, nhưng vừa thấy cái không gian tràn ngập màu hồng của 2 đứa út thì đi ra ngay, dù sao cô cũng không muốn phá hỏng nó. Đi ngang phòng của Jessica và SooYoung, cô nghe tiếng nói chuyện.

–         Jessie này, dạo này tớ thấy cậu buồn lắm đấy!

–         Cậu đi mà hỏi tên họ Kwon đấy!

–         Cậu ấy làm gì cậu à?

–         Dạo gần đây cậu ấy lơ tớ!

–         Chắc tại lịch làm việc dày đặc mà!

–         Tớ biết, tớ cũng mệt mỏi mà! Nhưng vì như thế mà lơ thẳng tớ thì sao tớ chịu được chứ, tớ có lỗi gì đâu! Nếu là TaeYeon làm thế với cậu thì cậu có chịu nổi không? – Bùng nổ rồi, mấy hôm nay ức chế quá mà.

Nghe xong, YuRi đi thẳng ra phòng khách. Thì ra Sica baby giận cô là lỗi của cô. Kì này phải tốn công tốn óc để xin lỗi rồi!

====================

–         KIM TAEYEON!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – YuRi hùng hổ xông vào phòng TaeYeon.

–         Hả? Chuyện gì??????? – Kid leader hoảng hốt, cầm cái gối lên đỡ trước mặt – Tớ đâu có làm gì cậu đâu!

–         Giúp tớ làm chuyện này đi!!!!!!!

–         Hả? – Ngớ mặt ra.

Kéo Tae ngồi xuống, YuRi bắt đầu.

*Xì xầm* (có ai nghe đâu mà…)

===================

Sang ngày hôm sau, ngày lôi kéo!

Cả ngày YuRi phải dắt SooYoung và YoonA đi ăn, dắt Fany và Hyo đi mua sắm, chơi game với Sunny để mong họ góp chút sức để cho chiến dịch “Xin lỗi Jessica”.

–         Ôi mệt quá!!!! – YuRi nằm vật ra giữa phòng khách.

May là có TaeYeon và SeoHyun ở nhà với Jessica để khỏi bị nghi ngờ, 1 phần khác là gì công chúa đang giận cô nên cũng chả quan tâm cô đang làm gì, ít ra nó được gọi là may mắn.

====================

Ngày hôm sau, 6h45 phút tối.

YuRi đang cố kéo Jessica ra khỏi nhà.

–         Yah! Buông ra! Cậu làm gì vậy hả?????

–         Cậu phải đi với tớ!

–         Tại sao chứ????

–         Cứ đi đi rồi biết!!!!!!

Cuối cùng, Jessica cũng đã bị Kwon seobang kéo ra ngoài vào lúc trời lạnh thế này. Sau khi 2 người họ đi ra ngoài, mấy nhân còn lại cũng ham hố đi theo xem cái thành quả của mình có thành công trong mắt Ice Princess không cũng như hỗ trợ cho YuRi.

Trên đường đi, họ bắt gặp 1 bóng dáng quen thuộc đang chạy thục mạng.

–         Ủa? Ai như YunHo oppa! – YoonA nheo mắt nhìn.

–         YUNHO OPPA!!!!!! – TaeYeon hét lớn, sau đó phải tự che miệng mình vì sực nhớ đây là ngoài đường.

YunHo giật mình dừng lại, quay xung quanh xem ai gọi mình, sau khi phát hiện ra mấy cô nhóc đang đứng bên kia thì tốc hành chạy sang và cốc đầu TaeYeon 1 cái đau điếng.

–         Cái con bé này! Muốn bị phát hiện hả?

–         Ui da! Em xin lỗi! Kì này em mà không cao được là tại oppa!

–         Mấy đứa đi đâu đây? Mà sao có 7 đứa thế này?

–         Tụi em đi làm chuyện trọng đại, còn oppa? Làm gì mà chạy ghê thế? – Tiffany trả lời.

–         Thôi chết! Oppa trễ hẹn với MinMin! Thôi oppa đi đây!! – Hốt hoảng tập 2, sau đó chạy tiếp.

===================

–         Yah! Cậu kéo tớ đi đâu thế này?????

–         Xin lỗi cậu! Tay cậu đau lắm hả?

–         Sao ở đây tối thế này?

–         Hì hì, tớ có bất ngờ cho cậu!

Nói xong cô búng tay 1 cái, ngay lập tức cả 1 vùng tối đen lúc nãy bừng sáng lên. Những ngọn đèn lấp lánh như những viên kim cương bé nhỏ. Nhưng điều làm Jessica ngạc nhiên là dòng chữ “Sorry my Sica baby” to đùng trên cái băng rôn treo chỗ cái cây to.

–         Sica, cho tớ xin lỗi vì mấy ngày qua không quan tâm đến cậu nhé! – YuRi nắm lấy tay cô.

–         Uhm! – Jessica mỉm cười thẹn thùng gật nhẹ đầu – Thật ra thì tớ cũng không định giận cậu, nhưng cũng phải cho cậu 1 bài học vì dám lơ tớ.

–         Tớ biết rồi! Từ nay không lơ cậu nữa đâu, hì hì! – YuRi nở nụ cười dorky chính hiệu ra, làm Jessica phải bật cười.

–         Này, cậu kiếm đâu ra chỗ này vậy?

–         À, tớ mượn của 1 người dân, lát nữa ra phải cảm ơn người ta vì giúp đỡ mình nữa.

======================

–         Xem cậu ta kìa, cái miệng dẻo dễ sợ!

–         Sexy Black Pearl của SoShi mà!

–         TaeYeon, cậu có mang đồ ăn để cảm ơn chủ nhà không đấy?

–         Có đây rồi! Ớ? Choi SooYoung, cậu ăn hết rồi hả???????????

–         Xin lỗi, tớ đói!

–         Cậu đứng lại đó!!! Cái này là để cảm ơn người ta mà!!!!

Những ngôi sao trên bầu trời mùa đông, lấp lánh như những viên kim cương bé nhỏ, dường như cũng hòa mình vào bầu không khí ấm áp bên dưới này.

[Series Oneshot] SNOW – [Shot 4] Lovey Dovey (T-ara)

Standard

Main couple: JiJung, little SunMin, HwaRam & SoRi

 

Buổi thu hình cho Inkigayo kết thúc, tất cả các nghệ sĩ đều vào phòng nghỉ để nghỉ ngơi rồi chuẩn bị ra về hay chuẩn bị cho lịch trình tiếp theo.

 

Phòng nghỉ của T-ara.

 

Trước cửa phòng có 1 dáng người lùn lùn với mái tóc ngắn, xoăn xoăn và vàng óng đang đứng gõ cửa.

 

–         Hello!!! Có ai mở cửa cho tôi không đấy????

 

Bên trong.

 

–         Này, mọi người mở cửa cho cậu ấy đi!!! – Cô gái tóc ngắn, nhìn như cây dù (cái này là ý kiến riêng của au =)))) năn nỉ những người còn lại.

–         Không!!!! Như vậy là dễ dãi với unnie ấy quá! – Cô gái tóc dài cao hơn nghịch ngợm đáp lại.

–         Yah!!! Park JiYeon!!! Sao em lại đối xử với Sunny thế hả?????

 

Trở lại bên ngoài.

 

–         Này!!! Sao không mở cửa???? – Vẫn kiên trì (_ __)

 

Cạch, cửa mở.

 

–         Hì hì, chào em Sunny!!!

–         BoRam unnie! Sao lâu quá vậy?

–         Tình hình là em phải trải qua vài thử thách của bọn này đã mới được gặp HyoMin!!

–         Yah!!! Em đâu phải hỏi cưới cậu ấy đâu!

–         Không nói nhiều! Câu thứ 1, leader năm sau của bọn này là ai?

–         Ummm… SoYeon unnie phải không?

–         Chính xác! HyoMin họ gì? – QRi ló đầu ra ngoài.

–         Họ Park.

–         Maknae hiện tại? – Đến lượt SoYeon.

–         Vẫn là JiYeon mà! – Sunny chán nản.

–         Câu cuối cùng, bọn này debut ngày mấy tháng mấy năm mấy? – Lần này là JiYeon.

–         Uh… là… 30/7/2009, ở M! Countdown?

–         Yes!!! Mời vào gặp công chúa!!!!

 

======================

Từ nãy đến giờ, có 2 người không tham gia, là HwaYoung và EunJung. Cô bé HwaYoung thì đang mệt nên ngủ mất rồi, còn EunJung… nói sao nhỉ? Đang dán mắt vào 1 người và mỉm cười. Cô bé ấy, vẫn vô tư như thế, khác là càng ngày càng xinh đẹp.

 

–         EunJung unnie! Này, EunJung unnie!!!!! – HwaYoung lay lay người cô.

–         Hả? Chuyện gì? – Giật mình, vì mải lo ngắm người đẹp.

–         Unnie mua quà Giáng sinh cho cậu ấy chưa?

–         Chưa! Em mua chưa cho BoRam unnie chưa?

–         Dạ chưa! Hôm nào em với unnie đi mua nhé!

–         Uhm! Rủ SoYeon unnie với HyoMin theo luôn. Dạo này cứ nghe HyoMin than phiền rằng chưa biết mua gì cho Sunny.

–         OK!!

 

======================

Sáng hôm sau, 4 người tung tăng bước vào trung tâm mua sắm để sắm đồ cho người thương. May là đang mùa đông, nên việc trùm khăn kín mít đi ngoài đường là chuyện bình thường, điều này giúp 4 cô gái của chúng ta không bị nhận ra khi vô tư dạo quanh khu mua sắm.

 

–         Unnie, cái này đẹp này! – HwaYoung đưa 1 cái khăn choàng cho EunJung.

–         Uhm, cũng được! – EunJung gật gù.

–         Mùa này có game mới không? Nếu có thì Sunny thích lắm! – HyoMin vẫn chưa biết mua gì cho nhóc lùn nhà SoShi.

–         Unnie vẫn chẳng biết mua cái gì cho QRi unnie đây!!!!!! – Đến SoYeon.

–         Haizzz… – Rồi 2 người cùng nhau than thở trong khi 2 người còn lại đang cười hài lòng với món quà của mình.

 

=====================

Buổi mua sắm kết thúc, 4 người vừa về nhà là bay ngay xuống sofa ngồi nghỉ mệt. Kết quả buổi mua sắm là HwaYoung, EunJung với 2 cái khăn choàng làm quà cho BoRam và JiYeon, HyoMin mua 1 đĩa game tặng Sunny, còn SoYeon thì sẽ dẫn QRi đi ăn đâu đó.

 

Khoan đã, còn 1 việc quan trọng hơn! EunJung phải nói ra tình cảm của mình!!!!!

 

Và khi phát hiện ra việc thiếu sót, EunJung cảm thấy vô cùng rối rắm, chẳng biết làm sao!!! Việc này đâu có dễ!!!!!!!!!!!!!!

 

Thôi đành mua chuộc mấy người còn lại giúp cô thôi chứ sao!

 

====================

–         Yah! Yah! Mấy đứa nhanh tay lên coi!! JiYeon sắp về rồi đấy!!!! – BoRam đứng trên sofa cầm cây chổi lông gà điều động cả nhà trang trí.

–         Cảm ơn unnie! – EunJung cảm động.

–         Đâu có gì! Nhớ là nhường mấy cái phiếu giảm giá cho unnie được rồi! – Gian xảo.

 

Sau 1 tiếng đồng hồ trang hoàng nhà cửa, 4 con người phải chạy lòng vòng nãy giờ chụm lại 1 chỗ mà ngồi thở. Mặc kệ, vì hạnh phúc của 2 người còn lại trong nhóm, mệt tí thì có gì!

 

======================

 

Cạch, cửa mở! JiYeon bước vào nhà, và trước mắt cô bé là bóng tối.

 

–         Mấy unnie này, làm gì mà tắt đèn hết thế này?

 

Lần mò đến công tắc đèn và bật nó lên, cô bé maknae thốt lên bất ngờ với cảnh tượng trước mắt. Những vật dụng được dùng để trang trí Giáng sinh, rất đẹp. Và điều làm cô chú ý nhất là những tấm thiệp được treo lủng lẳng, bên trong là những câu như “Park JiYeon saranghae” “JiYeon, nữ thần của tôi” …

 

Mắt JiYeon đỏ hoe, cô không biết những câu đó của ai, nhưng cô rất cảm động. Thì ra có người trong nhóm yêu thầm cô, nhưng đó là ai? Cô là người ít khi quan tâm đến chuyện tình cảm của các unnie, chỉ hi vọng đó là người cô yêu.

 

–         JiYeon à! – EunJung từ phía sau lưng bước tới.

–         Eun… EunJung unnie? – Cô giật mình, tim đập liên hồi, không lẽ nào…

–         Em có chấp nhận lời bày tỏ này của unnie không? – Cô mỉm cười – Park JiYeon, unnie yêu em!

–         Unnie… em… em đồng ý! – Cô òa khóc, ôm chầm lấy EunJung.

–         Này! Sao lại khóc? – Vuốt tóc JiYeon, cô bật cười.

–         Em đâu có khóc! – Nói thế nhưng nước mắt vẫn rơi, những giọt nước mắt của hạnh phúc.

 

Mùa đông này, 2 trái tim đã tìm được hơi ấm cho nhau, và không chỉ có họ, những trái tim khác cũng sẽ sưởi ấm cho nhau suốt mùa đông này.

[Series Oneshot] SNOW – [Shot 3] Winter Rose (DBSK)

Standard

Main couple: HoMin, YooChun, JunSu, JaeJoong

Tokyo, dorm của DBSK. 2 chàng trai của chúng ta đang ở Nhật để quảng bá cho single Winter Rose, và hiện giờ là 1 buổi sáng se lạnh ở Nhật Bản, cái lạnh không khác cái lạnh ở Hàn Quốc là mấy.

–         Yunnie à!!!!!!! Dậy làm đồ ăn cho em!!!!!!!!!!! – Giọng ca chính của nhóm đang tận dụng chất giọng trời phú của mình để đánh thức leader.

–         Rồi rồi!!! Đợi anh tí! – YunHo từ phòng ngủ bước ra với cái vẻ mặt méo xệch vì bị phá mất giấc ngủ.

–         Nấu mì nhé!!! Mùa lạnh ăn nóng mới ngon!!! 2 tô nhé!!! – Cười.

–         Có ngay!

================

5 phút sau, 2 tô mì nóng hổi được bưng ra trước cặp mắt sáng rỡ của cậu.

–         Mì của em đây!!!

–         Wow!! Cảm ơn hyung!!! – Cầm đũa lên, quay sang YunHo, cười – Yunnie ngồi xuống ăn đi!

–         Ớ? Không phải em ăn hết 2 tô sao?

–         Yah! Anh nghĩ em tham ăn đến vậy sao? – Phồng má.

–         Không… không có! Ăn thôi.

Bữa sáng của họ diễn ra trong niềm hạnh phúc cùng 2 tô mì bốc khói, thơm phức.

=================

Tối hôm đó.

Anh đang xem lại lịch làm việc, mục đích là tìm 1 ngày nào đó rảnh rỗi để hẹn cậu đi chơi, và đó là ngày mai. Anh vui sướng với cái ý nghĩ sẽ chỉ có anh và cậu trong buổi đi chơi ấy!

–         Yunnie à! Em đi mua đồ 1 chút nhé!! – Cậu từ trong phòng đi ra.

–         Uhm, về sớm nhé!

–         Dạ!

–         MinMin này, ngày mai hẹn em ở Shibuya nhé!

–         Làm gì thế?

–         Lâu rồi không đi chơi, muốn hẹn em thôi mà!

–         Uhm!

Cậu rời khỏi nhà, anh lấy điện thoại ra gọi về Hàn Quốc.

–         Yeoboseyo!!! YoungSaeng đấy hử?

–         <Tớ đây, chuyện gì?>

–         Tớ vừa hẹn ChangMin đi chơi, cậu có góp ý gì không?

–         <Tặng đồ ăn đi! Nhóc ấy thích ăn lắm mà!>

–         Thôi đi! Hỏi cậu cũng như không!

–         <Vậy cậu tự nghĩ đi! Này, JaeJoong vừa gọi cho tớ, cậu ấy bảo Joongie hay đi cùng mấy cô gái, bảo tớ sáng mai sang nhà cậu ấy để giữ cậu ấy!>

–         Cậu đừng có nghe cậu ta, chắc lại bày trò gì rồi.

–         <Nhưng mà tớ lo, cho tớ lời khuyên đi!!>

–         Thôi, tớ cúp máy, đi ra ngoài đây!

–         <Yah! Yah! Jung YunHo!!!>

–         … – Cúp máy rồi!

———————-YUNHO’S POV———————-

Aish!! Mỗi lần đụng tới HyunJoong của cậu ta là lại rối lên, kiểu gì thế không biết! Nếu mình mà còn nói chuyện với cậu ta 1 hồi là nghe than thở đủ luôn.

———————-END YUNHO’S POV———————-

=====================

Bước ra ngoài, buổi tối lạnh thật đấy! Nhưng ở nhà cũng chẳng nghĩ được gì, thôi thì ra ngoài vậy! Anh bước ngang 1 cửa hàng bán hoa, nhìn vào chỗ trưng bày hoa hồng, chỉ còn có 5 bông. Anh bật cười, mùa này mà hoa hồng cũng bán chạy nhỉ! Đi quẩn quanh 1 hồi, anh quyết định ngày mai sẽ dẫn cậu đi ăn trước rồi tính sau. Hài lòng với suy nghĩ của mình, anh bước trở về nhà. Nhìn lại đồng hồ, đã 11h. Anh hốt hoảng chạy nhanh về nhà, sợ rằng có tên ngốc nào đó không chịu ngủ trước mà chờ anh về.

======================

Mở cửa vào nhà, anh biết mình đã đoán đúng, bởi về có 1 thân hình cao lớn đang nằm trên sofa mà ngủ gật, chốc chốc lại run lên vì lạnh. Anh mỉm cười ẵm cậu vào căn phòng của cả hai, nhẹ nhàng nâng niu thân hình của cậu, anh không muốn cậu thức dậy. Gần đây lịch trình kín mít, hiếm lắm mới có mấy ngày nghỉ ngơi, anh biết cậu rất mệt mỏi, anh cũng thế. Nhưng anh luôn luôn tỏ ra tươi tỉnh, bởi anh cần là 1 chỗ dựa vững chắc cho cậu, với tư cách là 1 leader, 1 người anh, và 1 người yêu.

–         Ư! Hyung về rồi à? – Cậu chớp mắt vài cái cho tỉnh ngủ, lúc này cậu đang nằm trong vòng tay của anh.

–         Uhm! Em ngủ tiếp đi! – Khẽ vuốt mái tóc xoăn xoăn của cậu.

–         Ôm em thế này nhé, ấm lắm! – Cậu dụi đầu vào vòm ngực vững chãi của anh làm nũng.

=======================

Sáng hôm sau, ChangMin có việc cả ngày, nhưng cậu đã hứa với anh sẽ đến chỗ hẹn đúng giờ. Anh bảo cậu cứ thong thả, dù gì thì giờ hẹn là 7h tối, còn cả ngày.

Cả ngày hôm đó anh cứ cười mãi, đến nỗi làm anh quản lí bực cả mình. Nhưng mà anh chẳng quan tâm, bởi vì anh đang hạnh phúc mà. Khoan đã, hình như còn gì đó thiếu thiếu… Ngẫm nghĩ 1 hồi, anh búng tay 1 cái, rồi chạy nhanh ra ngoài. Đến nơi, anh mừng rỡ khi nhìn lên nơi đó, vẫn còn thứ anh cần.

=======================

Tối hôm đó, trời lạnh không kém gì sáng sớm, và anh, Jung YunHo đang đứng trước gương mỉm cười với bộ dạng hiện tại của mình. Điện thoại reo lên, là YoungSaeng.

–         Yeoboseyo!!!

–         <Ho này!!! Cậu ấy vừa rủ tớ đi chơi!>

–         Tốt rồi! Mà cậu không nghe lời JaeJoong sáng sớm sang nhà cậu ta chứ?

–         <À… làm gì có! Hì hì.>

–         Vậy thì tốt! Cậu ta lâu lâu lại nghĩ ra mấy trò quái quái!

–         <Này! Giờ này không phải cậu có hẹn với MinMin ở Shibuya sao?>

–         Ấy chết! Thôi tớ cúp máy đây! Bye cậu!

Anh tức tốc chạy ra khỏi nhà, đến nơi thì phát hiện mình đã trễ 10 phút, hi vọng cậu không giận.

–         Yah! Anh làm gì mà trễ tới 10 phút vậy?

–         Anh xin lỗi! Chúng ta đi ăn trước nhé.

======================

Anh dẫn cậu đến 1 nhà hàng ngoài trời, tuy trời lạnh nhưng ăn bên ngoài thế này cũng rất thú vị. Anh chọn 1 bàn hơi khuất với các bàn khác, dù sao thì anh cũng không muốn bị nhận ra.

Họ ăn uống, cười nói với nhau thật vui vẻ. Chợt anh đứng lên, nói là đi vệ sinh. Không lâu sau khi anh đi khỏi, có tiếng nhạc vang lên. Thì ra nhà hàng mở bài hát Winter Rose của anh và cậu. Cậu say sưa lắng nghe từng lời ca của bài hát, bất chợt 1 cành hoa hồng được đưa ra trước mặt cậu.

–         Tặng em, tình yêu của anh, đây là bông hoa hồng cuối cùng ở cửa hàng, và nó là dành cho em. – Anh mỉm cười.

–         Yunnie à! – Cậu không nói nên lời, chỉ biết ôm lấy anh, dụi đầu vào bờ ngực của anh – Cảm ơn anh.

–         Nhóc này, anh yêu em!

–         Yah! Em không phải nhóc, nhưng em yêu anh!

Hạnh phúc, ấm áp, đó là cảm giác của họ lúc này. Có 1 điều họ không biết, cảnh tượng hạnh phúc này đang được truyền hình trực tiếp tại dorm của JYJ.

–         Ôi lãng mạn quá! – JunSu mơ màng.

–         Uhm! – YooChun cũng đồng tình.

–         Tên YunHo này cũng biết làm trò ra phết! – JaeJoong xoa cằm.

–         Thế này thì có gì! Ngày hôm đó Saengie của tớ sẽ khóc luôn cho xem! – HyunJoong vênh mặt.

Ấm áp thật!!! ^^